Thứ Tư, 31 tháng 8, 2016

Luôn vươn lên bầu trời

Luôn vươn lên bầu trời: Tôi không nhớ là từ khi nào mình khao khát được trở thành cô giáo. Khi còn nhỏ, tôi thường đóng vai cô giáo để tôi tập luyện cho nghề nghiệp tương lai. Nhưng khi đó tôi không biết được là giấc mơ của tôi đắt đỏ chừng nào

Tôi là con một gia đình tầng lớp trung lưu và chúng tôi phải cực nhọc làm việc mới đủ sống. Mong ước học trường ĐH Connecticut của tôi dường như thật xa vời, nhưng tôi không muốn hạ thấp ước mơ của mình.

Đầu năm cuối cấp 3, tôi bắt đầu đăng ký vào các trường ĐH nhưng trong tim mình, tôi đã quyết định rồi. Trường ĐH Connecticut chính là mục tiêu của tôi. Nhưng một rào cản lớn lao đứng giữa tôi và giấc mơ này – đó là thiếu tiền.



Thoạt đầu, tôi chuẩn phải từ bỏ mơ ước vì làm gì có ai cho tôi – một nữ sinh trung bình – khoản tiền đó? Tôi không nằm trong số những học sinh xuất sắc nhất lớp. Nhưng tôi đã quyết tâm rồi. Dù biết rằng học bổng chỉ dành cho những học sinh giỏi thực sự, tôi cứ làm đơn xin các loại học bổng. Vì rốt cục tôi có mất gì đâu? Và rồi nhà tư vấn giải thích với tôi về hệ thống hỗ trợ tài chính. Tôi đã làm đơn xin, nhưng tôi cũng không nghĩ là mình đủ điều kiện được hỗ trợ.

Sau kỳ nghỉ, bạn bè tôi bắt đầu nhận được thư chấp nhận của các trường ĐH còn tôi thì háo hức chờ thư của mình. Cuối cùng thì tôi cũng nhận được thư của trường ĐH Connecticut. Trong tôi tràn ngập cảm giác sợ hãi và vui sướng. Tôi run run mở thư ra vì mắt tôi tràn ngập nước. Tôi đã hoàn thành rồi! Tôi đã được vào trường ĐH Connecticut!

Tôi khóc một hồi, cảm thấy vừa hoan hỉ vừa sợ hãi cực độ. Tôi đã cố gắng hết sức để được vào trường ĐH mơ ước, nhưng việc gì sẽ xảy ra nếu tôi bị từ chối nhập học vì tình trạng tài chính của mình?

Tôi cũng làm việc cả ngày nhưng chỉ có đủ tiền để trả học phí. Bố mẹ tôi không thể cho tôi chi phí học. Tôi là người đầu tiên trong gia đình đi học ĐH và tôi biết bố mẹ tôi rất tự hào nhưng họ chẳng thể cấp tiền cho tôi học. Tuy nhiên, bố mẹ tôi là những người kỳ diệu: hai người dạy tôi không bao giờ từ bỏ ước mơ của mình, cho dù có gặp trở ngại nào cũng không được đánh mất những điều mình thực sự mong muốn trong đời. Bố mẹ tôi thật đúng đắn và tôi tiếp tục tin tưởng vào chính mình và mơ ước của mình.

Ngày tháng trôi qua, tôi vẫn chưa nhận được tin tức gì từ văn phòng hỗ trợ tài chính. Tôi cứ giả sử là mình không nhận được khoản hỗ trợ đó, nhưng tôi cũng chưa mất hết hy vọng. Rồi có một lá thư gửi tới. Nhưng đó là thư yêu cầu tôi bổ sung thông tin để được xét đơn. Việc này cứ lặp đi lặp lại và làm tôi tụt hết hy vọng. Cuối cùng thì một lá thư cỡ lớn gửi đến. Tôi biết rằng đây là lá thứ quyết định tôi có được nhập học hay không. Tôi mở phong bì và không biết nội dung thư có nghĩa là gì.

Ngày hôm sau, tôi mang lá thư tới trường và nhờ nhà tư vấn xem hộ. Ông ta nhìn tôi cười lớn và nói rằng tôi không những được hỗ trợ tài chính mà còn được trao hai học bổng. Thoạt tiên tôi sốc và rồi tôi khóc ngon lành.

Giờ đây tôi là sinh viên năm 3 trường ĐH Connecticut, chuyên ngành tiếng Anh. Thế là mơ ước của tôi sắp trở thành hiện thực. Tôi sẽ là một cô giáo.

Tôi luôn sống theo câu nói này: “Hãy vươn lên bầu trời bởi vì nếu bạn không may bị lỡ, bạn sẽ được ở giữa những vì sao.”

Gái hàn phiên bản Việt Nam

Gái hàn phiên bản Việt Nam - Với gương mặt xinh đẹp, đôi mắt to và nước da trắng mịn, cô bạn nữ sinh Sài thành được ví như ca sỹ Hàn Quốc, Goo Hye Sun.



Nổi lên trong cộng đồng mạng nhờ khuôn mặt xinh đẹp, đôi mắt to, nước da trắng mịn giống hệt gái Hàn, Mai Mỹ Uyên, cô bạn nữ sinh Sài thành sinh năm 1998 đang sở hữu trang facebook với gần 50 nghìn người theo dõi. Được biết, hiện Mỹ Uyên đang học tại THPT Nguyễn Thượng Hiền, TP HCM.



Với lợi thế về ngoại hình, ngay từ khi ngồi ghế nhà trường, Mỹ Uyên thường xuyên nhận được những lời mời làm người mẫu ảnh, đến thời điểm hiện tại nữ sinh 9X đã có kinh nghiệm 2 năm trong nghề mẫu ảnh. Mỹ Uyên chia sẻ, thời gian đầu đi chụp ảnh cho vui, nhưng ảnh sau khi chụp lại nhận được rất nhiều lời khen ngợi của mọi người nên cô dần thích thú.



Về sở thích, Mỹ Uyên bật bí, cô bạn yêu thích đi du lịch, chụp ảnh, ca hát, sở trường là nấu ăn.



Tuy chỉ coi chụp ảnh là để giải trí nhưng công việc này cũng mang lại cho Mỹ Uyên thu nhập kha khá, cùng với đó thi thoảng cô bạn cũng làm người mẫu quảng bá cho một số nhãn hàng, sự kiện thông qua mạng xã hội. Thời gian gần đây Mỹ Uyên đang cùng chị gái mở shop thời trang nhưng do sắp phải chuẩn bị cho kỳ thi đại học sắp tới nên cô bạn đành tạm gác mọi thứ lại để tập trung cho việc học.



Không chỉ là một nữ sinh ngoan ngoãn, xinh đẹp, Mỹ Uyên còn có thành tích học tập cực tốt, trong tương lai hot girl xinh đẹp dự định thi ngành Quản trị kinh doanh, trường Đại học Sài Gòn.



Nhan sắc của Mỹ Uyên được nhiều người nhận xét rất giống ca sỹ Goo Hye Sun và Pinky (thành viên trong nhóm nhạc IOI – Hàn Quốc).





Bài Viết Cùng Liên Kết

- Nguồn Bài Viết: Nhật Ký Gái Xinh


Nữ sinh Đài Loan khoe ảnh gợi cảm gây sốc

Nữ sinh Đài Loan khoe ảnh gợi cảm gây sốc- Vốn được ngưỡng mộ bởi vẻ đẹp trong sáng, nữ thần đồng phục Đài Loan (Trung Quốc) bất ngờ khoe ảnh nhạy cảm và gây muôn vàn tranh cãi. 



Kaohsiung, cô nàng hot girl Đài Loan (Trung Quốc) từng gây sốt mạng xã hội nhờ nét đẹp đáng yêu, thuần khiết. Kaohsiung được mọi người yêu quý đặt biệt danh nữ thần đồng phục qua một lần cô đăng tải bức hình mặc đồng phục cực yêu trên trang cá nhân.



Vốn gây ấn tượng bằng hình ảnh ngây thơ, thánh thiện, mới đây cô nàng đã khiến người hâm mộ được phen "đứng hình" trước các bức ảnh gợi cảm, khoe đường cong nóng bỏng. Đây có thể là màn lột xác mạnh mẽ nhất của nữ thần 9X trong vài năm trở lại đây.



Đôi vai trần gợi cảm cùng cặp chân dài miên man của Kaohsiung khiến nhiều đấng mày râu mất ngủ vì tương tư.



Hình ảnh ngây thơ trước đây dường như đã quá cũ, nữ thần xứ Đài giờ đây đang từng ngày đổi mới hình ảnh, biến hóa đa dạng hơn trong các concept hình nghệ thuật. Bên cạnh những lời khen ngợi về vẻ đẹp nóng bỏng trong các bộ ảnh mới, Kaohsiung cũng bị không ít dân mạng chỉ trích vì một vài bức hình khoe da thịt thái quá, người ta còn khẳng định, Kaohsiung chỉ nên trung thành với hình tượng thánh thiện, kín đáo thì hơn.








Bài Viết Cùng Liên Kết

- Nguồn Bài Viết: Nhật Ký Gái Xinh


Bà mẹ 9x 2 con xinh đẹp như hot girl

Bà mẹ 9x 2 con xinh đẹp như hot girl- Bà mẹ 9X hai con Trang Noar khiến nhiều người ‘ngả mũ’ chào thua trước vóc dáng chuẩn như thời con gái của mình.



Với phái nữ, vóc dáng thon gọn, mảnh mai, đặc biệt là sau kì sinh nở luôn là niềm mơ ước của nhiều chị em. Tuy nhiên, không phải ai cũng may mắn lấy lại thân hình thời con gái một cách nhanh chóng, dù hiện tại các phương pháp giảm cân được chia sẻ tràn lan trên mạng. Mới đây, bà mẹ 9X hai con Trang Noar khiến nhiều người bất ngờ khi khoe thân hình mảnh mai và làn da trắng bóc như thiếu nữ đôi mươi, càng bất ngờ hơn khi biết được bà mẹ này đã trải qua 2 lần sinh nở.



Vóc dáng chuẩn của bà mẹ 9x sau lần sinh thứ 2 và những chia sẻ nhận được lượt like khủng trên mạng xã hội.



Theo dòng trạng thái đăng tải trên trang cá nhân thì Trang Noar cũng không ngần ngại chia sẻ lại bí quyết hồi phục nhan sắc sau sinh và nhận được rất nhiều sự quan tâm của các bà mẹ cũng như những bạn nữ sắp đến giai đoạn kết hôn. Bài đăng hiện đã thu hút hơn 3.000 like 600 bình luận và 5.800 lượt chia sẻ.



Như nhiều bà mẹ khác, sau sinh, Trang Noar cũng phải đối mặt với sự tuột dốc của nhan sắc, tăng cân chóng mặt và thân hình sồ sề. Tuy nhiên, nhờ những phương pháp gia truyền cùng sự tích cực, kiên trì của bản thân mà sau sinh vài tháng, bà mẹ 2 con đã nhanh chóng lấy lại sự thon gọn, chuẩn mực trong vóc dáng. Là một người sống khá hiện đại nhưng bà mẹ hot girl này lại an tâm hơn khi tìm về các phương pháp làm đẹp dân gian như: Rượu gừng, hơ than, xông nước muối… để phục hồi nhan sắc sau sinh thay vì các biện pháp tối tân, hiện đại.



Ngoài việc sử dụng các phương pháp gia truyền và duy trì chế độ ăn uống hạn chế tinh bột, bà mẹ 2 con còn tranh thủ tập thể dục và những bài vận động đơn giản mỗi ngày. 'Không phải những mẹ bỉm sữa mà mà các bạn nữ cũng nên rèn luyện thân thể nếu muốn có 1 vóc dáng thon thả. Sau sinh cũng không bỡ ngỡ với việc tập thể dục nữa' - Trang Noar chia sẻ.






Bài Viết Cùng Liên Kết

- Nguồn Bài Viết: Nhật Ký Gái Xinh


Cô gái xinh bún đậu xinh đẹp ở Hà Nội đang gây sóng gió

Cô gái xinh bún đậu xinh đẹp ở Hà Nội đang gây sóng gió - Gần nửa năm sau thời điểm gây "sóng gió" trên mạng xã hội, hot girl bán bún đậu trên phố Hai Bà Trưng ngày một sexy, gợi cảm và cuốn hút hơn. 



Dân mạng Việt từng rất thích thú, tò mò trước sự xuất hiện của cô nàng hot girl bán bún đậu trên phố Hai Bà Trưng, Hà Nội thông qua một vài bức ảnh chụp lén được lan truyền trên Facebook hồi tháng 3/2016. Khuôn mặt xinh xắn, thân hình khá đẹp và cái duyên của một người bán hàng đã khiến cô gái trẻ tạo được nhiều ấn tượng tốt đẹp với cư dân mạng, các bạn trẻ và cả những vị thực khách ghé đến quán bún đậu nhỏ của mình. Việc cô chủ quán vô tình nổi tiếng trên mạng đã vô tình tạo ra nhiều điểm thuận lợi trong công việc kinh doanh.



Cô hot girl bán bún đậu xinh đẹp tên thật Bạch Trà My, là một cô gái 9X rất tháo vát và đang theo đuổi công việc chính là kinh doanh. Từ ngày những bức ảnh chụp lén của Trà My được lan truyền trên Facebook, cô đã được rất nhiều bạn trẻ khen ngợi là xinh đẹp, có khuôn mặt hiền lành và rất dễ thương. Hội mê ăn vặt, ăn vỉa hè cũng lùng ra quán bún đậu của Trà My bằng được để tìm đến thưởng thức, đồng thời chiêm ngưỡng luôn nhan sắc của cô chủ "xinh như hot girl".



Sau khoảng thời gian gần nửa năm kể từ thời điểm bất ngờ gây sốt trên mạng, hot girl bán bún đậu ngày nào nay đã có rất nhiều sự thay đổi cả về ngoại hình lẫn công việc. Trong một bức ảnh dân mạng cập nhật mới đây, Bạch Trà My trông vô cùng xinh đẹp và đặc biệt, phong cách thời trang, ăn mặc của cô nàng cũng trở nên gợi cảm, táo bạo hơn rất nhiều. Bức ảnh Trà My mặc áo xẻ ngực táo bạo, đứng làm chè khúc bạch nhận cả nghìn lượt like từ dân mạng nhờ vẻ nóng bỏng, hấp dẫn của cô gái trẻ.



Được biết, hiện tại Trà My đã không còn bán bún đậu nữa, cô chuyển sang kinh doanh trực tuyến các mặt hàng thời trang, phụ kiện và chuyên làm một món quà vặt rất hot, hấp dẫn nhiều bạn trẻ Hà thành đó là chè khúc bạch. Trước đây, quán bún đậu của Trà My bán hàng buổi trưa, là quán ăn quen thuộc của rất nhiều bạn trẻ, những nhân viên công sở trong giờ nghỉ. Buổi tối quán của cô lại chuyển sang bán sinh tố và trở thành địa điểm được nhiều teen, các cặp đôi yêu thích.



Biết được thế mạnh của mình trong việc kinh doanh online và có sở trường trong việc tự làm các món ăn vặt, gần đây Bạch Trà My chuyển sang tự nấu, sản xuất, đóng hộp và bán chè khúc bạch trong phạm vi Hà Nội. Chỉ cần nhìn số lượng ảnh, đơn hàng và sự bận rộn với công việc mà Trà My thường chia sẻ trên trang cá nhân là có thể biết được công việc kinh doanh của cô nàng đang khá suôn sẻ và thành công.






Bài Viết Cùng Liên Kết

- Nguồn Bài Viết: Nhật Ký Gái Xinh


Hot girl LiLy Maymac khoe ảnh nóng gợi cảm

Lily Maymac vẫn liên tục chia sẻ những hình ảnh nóng bỏng, quyến rũ của mình trên trang cá nhân, thu hút hơn 2 triệu người theo dõi.



Thời gian gần đây, "hot girl môi mọng" Lily Maymac nổi lên mạng xã hội như một hiện tượng trên Instagram với hơn 2 triệu người theo dõi. Được biết, Lily Maymac mang dòng máu Á Âu với hai dòng máu Áo - Philippines vô cùng quyến rũ, gợi cảm.



Cách đây không lâu, một clip quay lại cảnh Lily Maymac đang mua kem ở Myeong Dong, Hàn Quốc được chia sẻ rầm rộ cho thấy hot girl ở ngoài đời thực trông nhỏ bé, gầy gò, không có điểm nổi bật. Tuy nhiên, dù bị chê ngoài đời thực, nhưng trên trang cá nhân, hot girl Lily Maymac vẫn tiếp tục chia sẻ nhiều hình ảnh cực quyến rũ, nóng bỏng khiến nhiều người vẫn không thể rời mắt. Thậm chí, sau clip “tố” nhan sắc đời thật, Lily Maymac còn thu hút thêm gần 1 triệu lượt theo dõi.



Lily Maymac vẫn liên tục chia sẻ những hình ảnh nóng bỏng, quyến rũ.



Lily Maymac mang dòng máu Á Âu với hai dòng máu Áo - Philippines vô cùng quyến rũ, gợi cảm.



Cô có những chuyến du lịch sang chảnh khiến nhiều người ghen tỵ.








Bài Viết Cùng Liên Kết

- Nguồn Bài Viết: Nhật Ký Gái Xinh


Mất trinh, tôi bị chồng coi thường

Mất trinh, tôi bị chồng coi thường: Tôi đã không giữ được mình còn nguyên vẹn đến tận đêm tân hôn, vì thế mà bị chồng coi thường, miệt thị.

Tôi và chồng cưới nhau năm tôi 24 tuổi, lúc ấy tôi là một cô gái đã không còn nguyên vẹn. Trước đó, tôi đã yêu say đắm một người hơn mình 4 tuổi, tôi nghĩ đơn giản về tình yêu, cứ nghĩ trong tình yêu cứ hết mình thì sẽ được đền đáp.

Nhưng chẳng phải như vậy, cũng giống như những người đàn ông khác, người đàn ông tôi yêu, họ muốn tôi phải hết mình, nhưng họ lại không đủ can đảm để cưới tôi làm vợ.

Người ấy quyết tâm chia tay với tôi cho dù tôi quỳ xuống van xin anh nghĩ lại. Chia tay mối tình đầu được 2 năm thì tôi gặp chồng tôi bây giờ, chúng tôi nhanh chóng hẹn hò và yêu đương. Trong thời gian yêu nhau, nhiều lần chồng tôi đòi hỏi quan hệ, nhưng rút kinh nghiệm từ mối tình đầu nên tôi đều từ chối.



Tôi cũng không đủ can đảm để nói với anh về chuyện trước đây của mình với người yêu cũ, vì tôi sợ nếu anh biết tôi không còn trinh tiết, anh sẽ không còn yêu thương và tôn trọng tôi nữa.

Có lẽ trong suy nghĩ của anh, tôi luôn là một đứa con gái ngoan ngoãn, đúng mực và biết giữ mình. Tôi vẫn còn trong trắng, vì thế đêm tân hôn khi biết tôi không còn nguyên vẹn anh đã coi thường và tỏ thái độ miệt thị đối với tôi.

Anh có những lời lẽ xúc phạm đến nhân phẩm, đạo đức của tôi. Anh nói tôi là loại gái hư, gái dễ dãi, ngủ với trai trước khi cưới thì chẳng còn giá trị gì. Anh còn dọa sẽ ly hôn với tôi và nói hết sự thật cho bố mẹ tôi biết nguyên nhân chia tay.

Tôi biết mình sai, biết mình có lỗi với anh nên cố gắng chịu đựng và cầu xin anh hãy tha thứ cho tôi. Rồi anh cũng đồng ý không ly dị, không nói cho mọi người biết, nhưng trong lòng luôn tỏ thái độ coi thường với tôi.

Nhất là những lúc có hai vợ chồng với nhau, những lúc sau khi ân ái, anh lại bắt tôi phải so sánh anh với người cũ. Tôi cố chịu đựng sự miệt thị của anh, chỉ mong có đứa con là sợi dây gắn kết tình cảm vợ chồng thì chồng tôi sẽ thay đổi tính nết.

Nhưng có con rồi, mà chồng tôi vẫn chẳng buông tha tôi, mỗi khi cáu, khi giận, khi công việc không diễn ra theo đúng ý của anh là anh lại chửi bới tôi và coi thường tôi.

Nhiều lần quá mệt mỏi, tôi đề nghị anh hãy tôn trọng mình, nhưng anh bảo, con gái chưa chồng đã ngủ với đàn ông thì còn giá trị gì đâu mà đòi hỏi được tôn trọng. Lẽ nào giá trị người con gái lại nằm ở màng trinh hay sao hả các anh?

Sợ về quê ăn Tết vì chưa có người yêu

Sợ về quê ăn Tết vì chưa có người yêu: Chỉ còn mấy ngày nữa là bước sang năm mới. Tôi lại cảm thấy sợ, sợ mình già đi, sợ cô đơn khi không còn ai bầu bạn…

Tôi năm nay 35 tuổi, là một người con gái khá chững trạc. Học vấn, sự nghiệp đều khá tốt nhưng tôi lại lận đận trong đường tình duyên. Chính vì vậy mà mỗi khi Tết đến, xuân về cái tuối cứ đuổi xuân đi. Tôi vẫn một mình lẻ bóng, chưa có nơi có chốn.

Nhìn tôi xinh xắn, công việc ổn định, thu nhập cao nên ai cũng nghĩ là tôi kén chọn. Nhưng thực tình đâu phải như vậy, là phụ nữ tôi cũng muốn mình có một người đàn ông bầu bạn, muốn có chỗ dựa sớm tối bên nhau. Tôi cũng đã trải qua vài mối tình mà cuối cùng chẳng đi đến đâu, rồi họ lần lượt đi lấy người khác.

Từ khi còn ngồi trên ghế giảng đường đại học tôi đã đem lòng yêu một anh cùng xóm trọ. Lúc đó anh đã đưa tôi về ra mắt gia đình, bảo khi tôi học xong sẽ làm đám cưới. Tôi tin lời anh nên đã trao cho anh sự trong trắng đời con gái. Vậy mà sau lần đó anh đã nói lời chia tay.



Anh nói con gái dễ dãi, dễ lên giường với trai thì sẽ có tính lăng nhăng, ngoại tình. Tôi đã giải thích đủ điều, tìm đủ cách để níu kéo anh, thậm chí cả lụy tình anh nữa. Anh vẫn không thèm để ý đến, bỏ rơi tôi để đi cưới một người con gái khác.

Quá đau đớn tôi định tìm đến cái chết để giải thoát cho bản thân mình. Mọi người ở xóm trọ biết chuyện động viên, can ngăn nên tôi mới vượt qua để sống tiếp. Sau lần đó trái tim tôi trở nên trơ lỳ, có vài người đàn ông đến nhưng tôi đã từ chối. Tôi chuyên tâm vào học tập, tự nhủ sau này ra trường đi làm yêu ai đó sẽ cưới luôn.

Mới đi làm tôi yêu một người lớn hơn mình một tuổi. Anh là khách hàng của công ty tôi. Anh chững chạc và rất yêu tôi. Sau một thời gian thì anh được công ty cử đi mở rộng thị trường ở khu vực phía Nam. Hai người ít có điều kiện gặp nhau, anh đề nghị chia tay bởi cảm thấy mối tình này chơi vơi, anh không muốn tôi vì chờ đợi anh mà phải khổ. Một lần nữa tôi lại khóc hết nước mắt vì một người con trai.

Tuổi tác ngày một lớn, bạn bè cùng học đã có gia đình hết, còn lại mình tôi vẫn sớm tối một mình. Nhiều lúc ngồi nghĩ mà cảm thấy chạnh lòng, xót thương cho đường tình duyên lận đận của mình.

Cách đây một tháng tôi có về ăn giỗ ông nội. Thấy tôi về một mình, lại nói chuyện vẫn chưa có người yêu. Bố mẹ tôi thì thở dài, lắc đầu ngao ngán, các chú thím thì nói tôi “kén chọn” quá. Bảo con gái cũng không cần sự nghiệp quá làm gì chỉ cần có một tấm chồng tử tế để yên bề gia thất.

Thực tế tôi cũng nghĩ như thế thôi, có kiêu căng gì đâu. Có điều duyên tôi chưa đến thì biết làm sao? Một năm nữa lại trôi qua, chỉ còn mấy ngày nữa là đến Tết Nguyên Đán. Tôi lại cảm thấy sợ, sợ mình gìa đi, sợ cô đơn khi không còn ai bầu bạn. Sợ sự thúc giục của bố mẹ về chuyện chồng con. Tôi sợ về quê ăn Tết với chính gia đình mình.

Tôi cảm thấy bế tắc, trong lòng rất nhiều suy nghĩ, muốn bố mẹ được vui. Vậy mà tôi không biết phải bắt đầu từ đâu. Liệu tôi có nên tìm đến dịch vụ thuê người yêu để yên lòng gia đình, câu thêm thời gian không?

Có nên trao trinh tiết cho người mình yêu

Có nên trao trinh tiết cho người mình yêu: Anh ấy nói nếu em cố giữ trinh tiết thì không giữ được anh ấy, em có nên trao cho anh ấy trinh tiết hay không?.

Năm nay em 20 tuổi, sinh viên năm thứ 2 đại học, bạn trai em 24 tuổi, anh ấy học năm thứ 4 và cùng quê với em, anh ấy là tình yêu đầu tiên của em, còn em thì không phải là tình đầu của anh ấy.

Em viết tâm sự lên đây là muốn hỏi các anh, chị độc giả một chuyện, em và anh ấy yêu nhau mới được gần 1 năm, nhưng mỗi lần đi chơi là anh ấy thường có những hành động va chạm, sờ soạng khắp cơ thể của em, khiến em cảm thấy rất sợ hãi. Em không cho thì anh ấy giận dỗi và dọa sẽ chia tay với em.

Gần đây, mỗi lần gặp nhau anh ấy còn đòi hỏi em trao trinh tiết cho anh ấy. Anh ấy nói em và anh ấy cùng quê, hai gia đình cũng chẳng lạ gì nhau nữa, bố mẹ hai bên lại cũng biết chuyện em và anh ấy yêu nhau và cũng chẳng phản đối, thậm chí mẹ anh ấy còn rất quý mến em, nên sớm muộn gì thì hai đứa cũng trở thành vợ chồng của nhau thôi.



Tất nhiên là em từ chối và nói với anh ấy là em muốn giữ đến tận khi cưới, thì anh ấy lại nói bây giờ ai còn giữ trinh tiết đến tận lúc cưới nữa, như vậy là cổ hủ. Anh ấy không cần em phải giữ trinh tiết đến tận đêm tân hôn cho anh ấy.

Em cố giữ trinh tiết chính tỏ em không tin tưởng, không yêu anh ấy nên mới không có cảm xúc gì khi ở bên anh, không muốn trao thân cho anh ấy.

Anh ấy nói nếu em cố giữ được trinh tiết thì sẽ không giữ được anh ấy. Anh ấy yêu em và không thể chịu đựng đến tận khi nào hai đứa làm đám cưới mới gần gũi được, vì thế sẽ chia tay với em. Mấy hôm nay anh không gọi điện thoại, không nhắn tin, cũng không đến gặp em nữa, em điện thoại cho thì anh ấy không nghe, nhắn tin anh cũng không nhắn lại. Đến gặp thì anh đi vắng, em đang cảm thấy rất buồn và không muốn chia tay với anh ấy. Vì em vẫn còn yêu anh ấy rất nhiều.

Bây giờ em chẳng biết làm thế nào, có nên đồng ý trao trinh tiết để giữ anh ấy bên mình hay cố giữ trinh tiết và chấp nhận chia tay tình đầu?. Anh chị giúp em với ạ, em cảm ơn.!.

Mẹ người yêu muốn tôi có thai trước khi cưới

Mẹ người yêu muốn tôi có thai trước khi cưới: Tôi năm nay 25 tuổi, tốt nghiệp đại học chuyên ngành kế toán, đã đi làm được hơn 1 năm, còn người yêu hơn tôi 2 tuổi, anh tốt nghiệp đại học Xây dựng, cũng đã có công việc và nhà cửa ổn định. Chúng tôi yêu nhau được gần 2 năm, bố mẹ hai bên đều biết chuyện, chúng tôi cũng dự định làm đám cưới vào cuối năm.

Nhà người yêu tôi có 2 anh em trai, anh trai đã cưới vợ được mấy năm nhưng chưa có con, có thể vì điều này mà gia đình anh hết sức lo lắng. Từ cuối năm ngoai, người yêu nói với tôi bố mẹ anh muốn hai đứa chúng tôi về ở với nhau như vợ chồng tại nhà của anh, có thai đi rồi mới tính đến chuyện làm đám cưới.



Tôi không chấp nhận đề nghị này, vì nếu sống với nhau dù có cưới hay không cưới thì người chịu thiệt thòi vẫn chỉ là tôi mà thôi. Bố mẹ tôi mà biết chuyện cũng sẽ không bao giờ đồng ý cho tôi sống như vợ chồng với anh trước khi kết hôn.

Nhưng hôm Tết tôi về nhà anh chơi, mẹ anh lại gọi tôi ra nói chuyện riêng, bà nói con dâu đầu cưới nhau gần 5 năm rồi mà chưa có con, đã đi khám và người ta kết luận chị bị buồng trứng đa nang, khó có con vì thế để ăn chắc bà muốn tôi sống với con trai bà trước và có thai trước khi hai đứa tiến hành đám cưới.

Bà sẽ cho thời gian khoảng hơn 1 năm, nếu như tôi có thai thì vài tháng cũng cưới liền, còn nếu như tôi không có thai thì hai đứa phải chia tay nhau như chưa có chuyện gì xảy ra. Nếu tôi làm được như vậy thì làm còn không thì chủ động chia tay với con bà, vì nhà bà chỉ có hai đứa con trai, con dâu trước đã 5 năm chưa có con, bà không thể để đứa này cũng như vậy.

Từ đó đến nay, bà liên tục điện thoại cho tôi và con trai mình, hỏi xem hai đứa chúng tôi đã về sống với nhau hay chưa, biết chuyện hai đứa chưa sống cùng nhau, bà còn bắt xe gần 100 km đến nhà anh, điện thoại cho tôi đến nhà anh ăn cơm để nói chuyện và khuyên tôi hãy về sống với anh như vợ chồng, có thai thì cưới trong năm nay vì nếu để đến sang năm tôi 26 tuổi sẽ không tốt.

Người yêu tôi một phần vì muốn làm cho bố mẹ vui lòng, một phần vì cũng sợ tôi lại không sinh nở được như chị dâu nên cũng thúc ép tôi dọn đến sống cùng anh. Bây giờ tôi chẳng biết nên như thế nào, có nên dọn đến sống cùng anh như vợ chồng theo ý muốn của anh và bố mẹ anh không hay chia tay với người mình yêu thương?.

Mặc váy giữa mùa đông gió rét

Mặc váy giữa mùa đông gió rét: Đang hếch mặt nhìn dòng người đi lại, tôi bỗng nghe một giọng nam nói sát bên mình: “Ôi, lạnh quá nhỉ! Thế này thì tê cứng cả chân thôi”. Tôi giật mình nhìn lại, thấy một khuôn mặt lạ hoắc đang toe toét nhìn mình rồi phóng vút đi. À, hắn ta đang nói xỏ tôi chỉ vì tôi mặc váy giữa mùa đông giá rét

Ờ, mà kể cũng nghịch lý thật. Mùa hè chị em đua nhau diện các loại váy thì tôi lại rất ít mặc, vì tôi không thể chịu được cái nắng nóng mùa hè xuyên thẳng vào da chân, dù chỉ là ánh nắng buổi sáng sớm. Nó làm chân tôi bỏng rát, đỏ lừ và vốn đã chẳng trắng trẻo bằng ai giờ rồi sẽ lại càng đen hơn. Có bôi kem chống nắng thì vẫn cảm thấy chân rát bỏng.
Mùa hè mà đi tất chân thì tôi lại khó chịu. Vậy là dù rất thích được tung tẩy váy áo như chị em, tôi đành phải ngậm ngùi hạn chế tối đa. Nhiều hôm đi đường, gặp chị em nào mặc váy ngắn sát đùi giữa cái nắng hơn 30 độ là tôi ngưỡng mộ lắm (mình vốn luôn ngưỡng mộ cái đẹp mà), và cứ thắc mắc không biết người ta có bị rát bỏng như mình không.



Chính vì thế mùa thu và mùa đông thật sự là đồng minh của tôi trong cái chuyện ăn mặc. Chà chà, mặc váy giữa cái lạnh mà không hề bị lạnh chút nào. Váy thu đông đương nhiên dày hơn váy mùa hè, cộng thêm quần tất ôm chân, thêm đôi giầy hay bốt, chiếc áo len dày dặn cùng với khăn quàng cổ. Thế là tha hồ nhảy nhót khắp nơi cả ngày chẳng sợ gì gió rét.

Mà tôi thì đặc biệt thích mùa đông từ khi còn bé xíu. Thích nhất cảm giác gió lạnh mơn man trên da thịt mình. Gió cuốn lấy tóc mình, gió vuốt ve khuôn mặt mình. Những lúc ấy thấy thoải mái vô cùng.

Mùa đông + gió lạnh + váy đẹp = đi chơi thật là thích.

Nhớ lại câu nói của kẻ vô tình gặp trên đường tôi lại phì cười. Chắc chắn còn nhiều người khác cũng sẽ thắc mắc: “Lạnh thế này mà còn mặc váy?”. Và cũng giống tôi khi ngưỡng mộ những em váy ngắn dạo phố giữa nắng mùa hè, rất có thể họ thuộc nhóm người ngưỡng mộ những em mặc váy tung tăng dạo phố giữa gió mùa đông.

Còn bạn, bạn thuộc nhóm nào đây?

P/S: Quý ông nào không tin là mặc váy mùa đông thậm chí còn ấm hơn cả quần thì hãy thử xem, tôi là tôi chưa hề nói điêu bao giờ đâu.

Một góc tình của em và anh

Một góc tình của em và anh: Tối đó, em đi dạo khắp những nơi chúng em từng qua, để trả lại cho phố những hình ảnh về H. Không thiết nghĩ thêm điều gì, chỉ thấy ở đó Hà Nội giống hệt một chàng trai tổn thương vì đã trở thành người đàn ông không phải trong đêm của tình yêu mà là của nhà thổ.

H bảo: “Em thì có gì hấp dẫn, chẳng hiểu sao nhiều người lao vào thế nhỉ, anh cũng thấy mình ngu”. Em tự tin bảo rằng: “Em hấp dẫn ở cái “không hiểu sao” mà anh nói đến ấy. Rồi câu chuyện bâng quơ sang hướng khác.
Em hay viết về bạn, về anh, về một người nào đó đặc biệt với em dù chỉ là khoảnh khắc mơ hồ vụt thoảng qua thôi. Điều đó gây cho những người quan tâm đến em một sự ngộ nhận, ngộ nhận về cuộc sống êm ả và như film Hàn về cuộc đời em, ngộ nhận về cái đẹp được em phác thảo lại bằng ngòi bút.

Đôi khi em vẫn nhận được mail của ai đó: “Em viết rất hay, nhưng liệu những điều đã diễn ra đó… có thật không?”. Xin nói ngay rằng rất thật. Làm sao em có thể bịa ra một nhận vật về cuộc đời mình chứ, khi mà họ vẫn hiện hữu hàng ngày trong tâm trí em, trong trái tim và chính cuộc sống của em nữa. Em ghét phải sống trong sự dối lừa như thế, ngay cả trong những giấc mơ cũng vậy!

Thế phải chăng, tất cả đều rất đặc biệt, những tình cảm luôn ngọt ngào và những người sống quanh em ai cũng tuyệt vời như thế? Dạ không ạ, đó chỉ là một phần rất nhỏ bé trong cái cuộc sống phức tạp đầy xâu xé bon chen này thôi. Chỉ có điều, em không muốn đưa họ vào cái thế giới mong manh mà em đã cố tình tách biệt nó ra như thế này.



…H xuất hiện và bước vào cuộc sống của em trong một chiều rất yên bình, nắng nhẹ mải chơi đâu đó xa lắm và chúng em ngồi bên góc quán có vườn cây xanh um, mát rượi. Chiều đầu hè như một trái nho mọng nước và tươi roi rói được ướp trong tủ lạnh, em vẫn nhớ đó là lần đầu tiên chúng em gặp nhau. Em uống sữa chua, em luôn làm thế trong lần gặp đầu tiên với ý nghĩ là “tiết kiệm” cho người bạn mới. Còn H uống một chén rượu. Rất ít người uống rượu khi đi với em nên em nhớ, cái thứ rượu ngâm bìm bịp hay sao ấy, nó màu đỏ đục, hơi sậm đen, và mùi toả ra gần giống mùi của ly nước mơ mẹ vẫn pha cho em uống giải nhiệt vào những trưa nắng đổ lửa.

Em cũng chẳng nhớ rõ mình đã nói giời ơi đất hỡi gì với H, lại càng không nhớ H đã “buôn” những gì với em, em chỉ thấy nụ cười H bất cần, rất lãng tử và cũng… đểu đểu nữa. Em rất ấn tượng đôi mắt H, nó rất sáng, thi thoảng H nhìn em, nhíu mày, rất khó hiểu, như một thông điệp ngầm về một khế ước, một tình cảm mới nhen nhúm và cũng có thể là một ý nghĩ nanh độc bên trong. Em không chắc lắm.

Chỉ có cái miệng H là lúc nào cũng thường trực nụ cười, H cười rất tươi, và em thấy vui, buổi gặp đầu tiên là thế, sau đó H đèo em đi khắp mọi nơi, hít no căng một phổi bụi mới đưa em về. Người yêu em hỏi đi đâu, em nói đi với bạn, nhưng lúc đó em thấy run và ái ngại, dù H chỉ là bạn thật, em vẫn sợ anh ấy biết em đi với một người em chẳng biết gì về họ hết.

Đến lần gặp thứ hai, thứ ba, thứ tư rồi đến thứ n+1, em và H đã rất thoải mái trong giao tiếp với nhau, khá hiểu nhau, H từng nói: “Anh là thằng khốn nạn, nhưng anh không bao giờ khốn nạn với phụ nữ”, em tin thế, chẳng có lý do gì cả, vì H thẳng thắn, thế thôi.

Em biết những người bạn của H, toàn dân chơi, sành điệu lắm, đốt tiền như phá mả, trong khi em đi làm còm cõi cả tháng trời không bằng một lần H thua độ, nhưng em chẳng ngạc nhiên, chuyện đó cũng bình thường thôi chứ có gì đâu mà ghê gớm. Chỉ là đôi khi em thấy sức lao động của mình rẻ bèo và trở nên vô nghĩa, sau đó em lại suy nghĩ tích cực hơn, em khác H và đám bạn.

Rồi H kể cho em về cuộc sống, về những mối tình của H, thoảng qua và hời hợt, những cô gái không có chiều sâu tâm hồn, ham hố chơi bời và sống thác loạn. H bảo em khác họ, và vì thế H thấy em hấp dẫn, em thấy thật nực cười, vớ vẩn, nhưng em cũng kệ. Có sao đâu, H cũng không làm gì xấu với em cả. Có những lúc H gặp em trong tình trạng phê rượu bia, lảm nhảm lung tung, rồi em dò hỏi H, do tò mò thôi, con người ai chẳng thế. Và H kể, về những cuộc vui, những lần H cùng lũ bạn đi chơi gái, các nhà nghỉ, phòng trọ đêm.

Em rất nhớ cái chi tiết H bảo chỉ có một đứa con gái mà lần lượt bảy thằng thi nhau vần vũ. H kể xong, em tái mét mặt, không phải vì sợ, mà là kinh tởm, chỉ nghĩ đến cái cảnh một chiếc giường có tấm đệm cũ, bao nhiêu đôi tình nhân có yêu và không yêu ngụp lặn trên đó, rồi đến những cảnh như H nói, nhơ nhớp, bẩn thỉu. Thế mà em vẫn không cắt đứt mối quan hệ với H, không cắt đứt liên lạc với con người H, cái con người mà theo H bảo là: “Làm thằng đàn ông đứa nào mà chẳng như thế!”.

Một lần, H gửi xe ở bờ Hồ và rủ em đi dạo, em vui vẻ đồng ý, và thế là chúng em thả bộ trên những con phố sầm uất, trời chuyển sang thu, lá vàng bắt đầu rụng, em huyên thuyên kể về những chiếc lá, lãng mạn như trong tiểu thuyết. H cười: “Lá vàng khè, rụng xuống mất công dọn, đẹp ở chỗ nào?”, em thấy cụt hứng thơ ca, chuyển sang đề tài khác. Chúng em ăn kem Tràng Tiền, em nghiện thứ kem này từ cái hồi em còn làm ở Vinaconex. H buột miệng: “Nhìn em ăn kem yêu lắm”, em nheo mắt: “Lúc nào chả yêu”, rồi cười khanh khách. Gần đấy có một quán cà phê hình zích zắc, ngộ cực, H kéo tay em vào đó, ngồi sâu trong một góc, đèn điện không bật, tối thui.

Em cứ ngọ nguậy, loay hoay dịch chuyển ghế đúng góc mình thích, H lên tiếng: “Em có bàn tay rất mềm, khi nắm tay em anh thấy cảm xúc của mình rất lạ, rất dễ chịu”, em quay sang: “Lạ thế nào?”, H không trả lời, chỉ hỏi: “Nếu bây giờ anh tán tỉnh em, thì em thấy sao?”. Em thẳng thắn: “Tán tỉnh đứa có người yêu rồi á? Anh có ý nghĩ đó từ khi nào vậy?”. H từ tốn, vẻ rất nghiêm túc: “Lâu rồi”. Em ngạc nhiên: “Thế sao anh còn phơi bày con người mình ra với em, em có thể nghĩ xấu về anh?”. H láu cá: “Anh muốn chúng mình hiểu nhau hơn”. Em không nói gì nữa, ngồi im, H cũng im lặng như thế khá lâu.

Đột nhiên, H chồm sang em, ghì chặt trong vòng tay, và hôn, em bất ngờ, lúng túng, chẳng dám kêu, em cảm nhận rõ nỗi khao khát như con thú đói mồi của H, lúc này em bối rối lắm, tim đập bùm bụp trong lồng ngực. Sau đó H buông em ra, nói rất nhỏ: “Có những lúc anh thèm được hôn em đến ướt lưỡi”. Em đứng dậy, đòi về, H chiều theo, rất quân tử, đúng như H nói: “Anh là thằng khốn nạn, nhưng anh không bao giờ khốn nạn với phụ nữ”, em vẫn tin H, nhưng em thấy khó mở lời với nhau.

Khi về đến nhà, em lí nhí: “Em không yêu anh đâu”, rồi quay đi. Nửa đêm, H nhắn tin: “Kể cả khi anh sẵn sàng thay đổi vì em?”. Em không trả lời, H cũng không trách móc, có lẽ H hiểu em.

Hơn ba tháng sau, khi em đang ăn cùng bạn trai trong một quán ở Phạm Ngọc Thạch thì gặp H đi cùng vài người bạn, vẫn phong trần, bất cần như xưa, chúng em nhìn nhau, bỗng em thấy lúng túng, bất cẩn đánh rơi đồ ăn ra áo và thừa thãi chân tay đến lạ. Em vốn vụng về trong những pha tình cảm oan trái như thế. H nhìn em, ánh mắt rất lạ, vẫn sáng rực lên nhưng trong đó có một tia gì đó không thể định hình, rồi nhóm H đứng lên, phóng vụt đi.

H là thế, có thể H yêu em thật, nhưng H cũng sẵn sàng phủi em ra khỏi cuộc sống của H nếu H muốn, H có những lý lẽ rất phi lý, phi lý như chính con người anh vậy.

Đêm, em không ngủ được, em chủ động nhắn tin cho H: “Em xin lỗi!” dù không biết mình có lỗi gì.
Ngay lập tức H reply: “Anh từng muốn tát cho em một cái”.
Em không hỏi lý do tại sao H nói thế, chỉ buồn bã: “Sao anh không làm thế?”
“Vì tôi yêu cô, tôi mệt mỏi vì cô, giá cô đi khỏi cái đất này”.
Em không trả lời, sáng tỉnh dậy, đã thấy tin nhắn H từ lúc nào: “Em đừng buồn, lỗi không phải do em. Anh tham lam hơn anh tưởng”.

Tối đó, em đi dạo khắp những nơi chúng em từng đi qua, để trả lại cho phố những hình ảnh về H. Không thiết nghĩ thêm điều gì, chỉ thấy dường như Hà Nội giống hệt một chàng trai tổn thương vì đã trở thành đàn ông không phải trong đêm của tình yêu mà của nhà thổ. Em từng đọc nó ở đâu đó nhưng chỉ có khi ấy mới thấy thấm thía.

Sống là phải cho đi, đâu chỉ nhận cho riêng mình

Sống là phải cho, đâu chỉ nhận cho riêng mình: Có ai đó nói rằng, khi quay ngược trái tim mình lên, trái tim sẽ có hình ngọn lửa. Có phải đó là ngọn lửa của tình yêu thương, của tình người ấm áp? Ngọn lửa ấm áp cho tình yêu đi đến phút sống cuối cùng.

Tôi cũng từng nghe người ta nói rằng, tuổi trẻ mang trái tim và tình yêu đầy nhiệt huyết, có thể cống hiến hết mình cho tình yêu và lý tưởng. Nhưng phải chăng chính vì trái tim nhiệt huyết ấy mải mê chạy theo những đam mê hoài bão mà quên mất ngọn lửa yêu thương?
Tôi đã từng chứng kiến cảnh một bà già mù lòa dắt theo một đứa bé nhỏ đi ăn xin trong trời mưa gió lạnh căm căm, không một manh áo ấm. Nhưng đi đến đâu người ta cũng xua đuổi.

Người bán hàng sợ “dông”, sợ hôi, sợ bẩn, sợ cả một ngày bị bà già “ám vía” mà không bán được hàng. Người qua lại thì muốn đi thật nhanh, tránh động phải bà lão kẻo bẩn những bộ cánh đắt tiền. Họ thì thầm: “Thời nay người giả ăn mày không hiếm. Thóc đâu mà đãi gà rừng”…
Một đám đông xúm lại trên đường quây quanh anh thanh niên bị ngã nằm xõng xoài trên đường, máu bê bết, ánh mắt như cầu cứu van xin. Nhưng không ai để tâm. Họ tụ tập lại đây không gì hơn ngoài sự hiếu kỳ.



Người ta không muốn dây, không muốn xắn tay vào đưa anh ta đến bệnh viện vì nghĩ sẽ gặp xui xẻo, rắc rối nếu nạn nhân chết trên đường đến bệnh viện. Có người độc miệng thì nói: “Uống rượu cho lắm vào. Tự chuốc vạ vào thân, ai thương”. Người tử tế bấm máy gọi cho xe cứu thương nhưng chờ xe cứu thương nhanh cũng 15-20 phút, còn nếu lâu và bị tắc đường cũng phải đến nửa tiếng, mà sự sống lại được tính bằng giây.
Tôi đã từng chứng kiến một em bé gái mặt nhễ nhãi mồ hôi giữa trưa nắng hè đến từng cổng trường đại học cầu xin sự ban ơn của các anh chị sinh viên để có thêm chút tiền viện phí cho bố.

Em tin rằng các anh chị sinh viên, với trái tim thanh niên đầy tình yêu và nhiệt huyết có thể phần nào giảm nỗi đau đang cào cấu người bố nằm chờ chết trong bệnh viện. Nhưng mọi người đứng đó nghe em trình bày rồi lại lắc đầu bỏ đi. “Lừa đảo bây giờ đâu có thiếu!”. Một anh chàng sinh viên nọ gọi điện về cho mẹ nói đang bận thi khi được biết mẹ ốm. Sự thật là anh ta “bận” dự lễ sinh nhật của người yêu. Thoáng chút ăn năn nhưng lại tặc lưỡi cho qua: “Mẹ thì có thể một năm về thăm vài lần nhưng sinh nhật người yêu chỉ có một”. Chẳng mấy bạn trẻ quên sinh nhật của người yêu, nhưng ai nhớ được ngày sinh của người mang cho mình sự sống?
Có thể bạn sợ rằng tình yêu thương của mình cho đi mà không được nhận lại, hay cho nhầm chỗ. Nhưng đâu phải trên thế giới này tất cả đều là những toan tính, dối lừa.

Bà cụ dắt cháu đi ăn xin trong trời rét căm căm, cô bé con đứng cổng trường đại học cầu xin ai đó giúp bố em, để rồi chỉ nhận được những cái xua tay – dường như chính họ mới là những người đã đặt tình yêu thương và sự tin tưởng của mình vào nhầm chỗ.

Có ai đó nói gia đình là tất cả, nhưng bạn đã làm gì cho gia đình ấy? Một sự chăm sóc ân cần khi mẹ ốm, một cái nắm tay chia sẻ khi em buồn…đó là tình yêu không lời bạn dành cho họ. Giá như bạn cũng sẵn sàng chia sẻ, sẵn sàng cho đi tình thương như lúc bạn cần sự chia sẻ và tình thương ấy! Dẫu biết rằng ngọn lửa nào rồi cũng có lúc tàn. Nhưng hãy để cho ngọn lửa trong trái tim bạn sưởi ấm đến khi còn có thể. Bởi “sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình”.

Ngày mai, khi anh không còn là chồng em nữa

Ngày mai, khi anh không còn là chồng em nữa…: Ngày mai, anh không còn là chồng em nữa, bức màn hôn nhân gỡ xuống để mỗi người trong chúng ta được trở lại với chính mình trong thế giới mà chúng ta đã cần nồng nhiệt yêu thương, nồng nhiệt chia sẻ. Anh đã là một người đàn ông tốt và em cũng không phải là người phụ nữ tồi để mình không đến nỗi không sống được cùng nhau, nhưng chúng ta đã phải xa nhau để bình yên trở về trong cuộc sống. Anh vẫn mãi là người đàn ông quyết đoán, một người đàn ông bản lĩnh để chỉ sống theo cách của mình. Anh không thay đổi! Quỹ đạo anh là những gì anh nghĩ, anh làm và anh muốn mà những người xung quanh anh chỉ là những vệ tinh lẻ loi sẽ bị bắn ra khỏi một khi không thể còn chịu nỗi lực xoáy của anh. Em cũng là một trong số những vệ tinh đó!?
Không…! Em đã thấy nỗi buồn sâu thẳm trên gương mặt anh, mình em thấy anh ủ rũ gục đầu và cũng chỉ có em, người nghe anh nói: “Em là người duy nhất cho anh thất bại”. Em xót xa, rung động! Nhưng em không thể quay lại với anh chỉ vì như thế! Em mãi không muốn thấy anh là người thất bại trong bất cứ hoàn cảnh nào!



Rồi em sẽ lại sống tốt với anh khi em chẳng còn là vợ anh nữa, em sẽ thôi bàng hoàng giấc mơ về anh, giấc mơ một người chồng bên em trong suốt cuộc hành trình, sẽ nheo mắt với em khi em vượt qua nhiều điều quan trọng và ý nghĩa với anh, sẽ hỏi han và thì thầm vào tai em những lời yêu thương nhất, cho em đủ những cử chỉ nồng nàn để quấn quít cùng anh. Em không còn là vợ anh, để người thân của em, những người không có bất kỳ biên bản nào có thể chấm dứt được tình ruột thịt trong em, không còn đố kỵ anh nữa, sẽ đón em quay về. Khi em không còn là vợ anh…, em thôi đơn độc mãi!

Anh à! Dù ngày mai sẽ đến, nhưng em vẫn hướng về anh với hết thảy những tin yêu, em sẽ đau nếu lần nữa thấy anh gục đầu. Vậy thì, mình vẫn cứ như những ngày qua đi anh nhé, khi em chưa thể làm điều gì hơn thế nữa cho anh, nhưng em tin là mình sẽ giữ được hơi ấm cho ngôi nhà ấy, nơi anh và em còn được cùng về sau mỗi ngày làm việc, để con chúng ta mãi cảm nhận hết mọi nỗi yêu thương, vì trong em vẫn tấm lòng ở lại, mà chẳng phải vì một lời dạy bảo nào em đã được học từ anh!

Giờ đây, khi thời gian chưa đủ để hồi phục những vết cắt trong em, thì xin anh hãy cứ hy vọng rằng vẫn có em ở một ngày mai, không phải là vợ anh nhưng sẽ cùng anh vẽ bức tranh hoàn hảo mới, sinh động hơn cho con mình, anh nhé!

Ngày mai, em sẽ thấy anh bên đời như bất kỳ một người đàn ông nào khác. Em sẽ mỉm cười khi thấy anh dành cử chỉ ấm áp cho ai đó, để biết rằng trong anh vẫn dạt dào ngọn lửa yêu thương. Em sẽ mỉm cười khi bên mình, đâu đó vẫn lời nói yêu thương như đã từ chính anh!

…Và phía trước chúng ta, cuộc sống vẫn lung linh, phải không anh!?

Top ảnh Girl Xinh Nhật Bản đẹp từng Centimet










Bài đăng phổ biến