Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm Sự Tình Yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm Sự Tình Yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 27 tháng 10, 2016

Tôi quyết định sống độc thân sau những mối tình tan vỡ

Tôi quyết định sống độc thân sau những mối tình tan vỡ: Đọc những dòng tin anh nhắn với bao nhiêu cô gái tôi như chết điếng.

Trong thời gian ở Hà Nội tôi đã yêu một người con trai, hơn tôi 3 tuổi, chỉ làm nghề sửa xe máy thuê trên này, chưa hết lớp 9 đã nghỉ học, gia cảnh bình thường, bố say rượu hay đánh đập mẹ. Bản thân người này mãi sau tôi mới phát hiện có quá nhiều tật xấu như cờ bạc, gia trưởng và lăng nhăng. Sinh nhật họ, để gây bất ngờ tôi chuẩn bị trang trí phòng, hoa, bóng, nhạc, bánh, nến, quà…, mất gần 2 tuần để lên kế hoạch và chuẩn bị. Mọi chuyện không như tôi nghĩ, sau tiết mục thổi bánh xong, tôi bảo họ cắt nửa chiếc bánh đem cho bọn trẻ con hàng xóm, trong lúc họ mang bánh đi tôi có cầm điện thoại lên và xem.

Tôi như chết lặng khi phát hiện họ nhắn tin yêu đương các kiểu với một cô. Khi họ trở về phòng, tôi vẫn cố kìm nén để tổ chức cho xong. Sau đó tôi òa khóc và đưa dòng tin nhắn ấy cho họ xem. Mặc họ giải thích tôi bỏ về nhà trong đêm tối. Họ đã quỳ khóc xin tôi tha thứ nhưng tôi thấy giọt nước mắt cá sấu ấy thật ghê sợ. Tôi quyết tâm chấm dứt mối tình này ở đây, vì họ vốn không xứng đáng với tôi, từ ngoại hình đến gia cảnh và học thức – những điều mà bạn tôi đã khuyên trước đây mà tôi bỏ ngoài tai. Tôi buồn chán.



Rồi tình cờ một hôm tôi bình luận một dòng trạng thái Facebook của một người bạn học chuyên toán. Có một nick lạ cũng bình luận, chúng tôi bất đồng quan điểm và đã cãi nhau trên đó. Sau đó chúng tôi kết bạn trên mạng và nói chuyện, cứ xưng mày tao với nhau. Anh theo đuổi một cô bạn cùng lớp 3 năm nhưng không thành, còn tôi lại đang thất tình nên hai đứa tâm sự trêu đùa gọi nhau là người yêu nhưng vẫn xưng hô mày tao. Những câu comment như: “Mày ơi, tao yêu mày. Tao nhớ mày” thường xuyên trên tường của nhau và trong những tin nhắn. Rồi chúng tôi nảy sinh tình cảm với nhau bao giờ không hay. Anh nói yêu tôi vì sự hài hước và hóm hỉnh ngay cả khi chưa gặp mặt chính thức (ngày trước học cùng khóa nhưng không biết nhau).

Tết vừa rồi tôi về quê, hai đứa quyết định đi chơi. Sau hôm đó chúng tôi chính thức yêu nhau, tuy nhiên vẫn xưng hô mày tao với nhau. Anh thường xuyên vào nhà xin phép bố mẹ tôi để chúng tôi đi chơi, chỉ có 3 hôm tết mà anh vào nhà tôi đến 6 lần. Mẹ khá hài lòng về chàng trai mà tôi gọi là người yêu này với cách nói chuyện tử tế, cao ráo, khá điển trai.

Tôi tốt nghiệp bằng kỹ sư loại giỏi, cộng với sự năng động, hoạt bát nên dễ dàng xin được công việc ưng ý với mức lương khá tại Hà Nội. Anh là bộ đội, tôi biết anh tài chính hạn hẹp nên nhiều khi đi chơi tôi không đòi hỏi đi ăn uống này kia, chỉ đi hóng mát rồi về, khi nào phải chi tiêu gì tôi cũng chủ động san sẻ hoặc trả hết. Nhiều lần tôi đã phải đi giữa trưa nắng để tìm mua đồ tặng anh. Còn anh thì chưa từng tặng tôi dù một bông hoa những ngày Valentine hay 8/3. Thậm chí tôi còn mua hoa về tặng mẹ và chị gái rồi bảo đó là hoa anh gửi tặng để lấy lòng mẹ. Tôi chưa về ra mắt nhưng cũng đã gửi quà biếu mẹ anh. Mỗi khi làm gì, mua gì tôi cũng nghĩ đến anh. Khi đám cưới anh trai tôi diễn ra tôi có đưa anh về và cả họ đều biết anh là người yêu tôi. Mọi người ai cũng tấm tắc khen người yêu tôi đẹp trai, tôi cũng thấy vui. Tôi cũng xác định gắn bó lâu dài và đi đến hôn nhân với người con trai này.

Nhưng tôi không ngờ anh cũng có nhiều tật xấu như trăng hoa, cờ bạc và chửi thề. Khi chúng tôi giận nhau, tôi bảo anh cả hai không dùng Facebook nữa. Anh vui vẻ đồng ý. Tôi lấy điện thoại của tôi và anh xóa hết app Facebook và Message trên cả hai máy. Một tuần sau chúng tôi đi chơi, tôi phát hiện anh dùng Facebook khác đăng nhập trên trình duyệt. Đọc những dòng tin nhắn anh nhắn với bao nhiêu cô gái tôi như chết điếng. Tôi thất vọng vô cùng, anh luôn giải thích rằng không phải Facebook của anh. Tôi không quan tâm những lời giải thích dối trá ấy, chỉ nói duy nhất một câu: “Em đã tha thứ cho anh để cả hai có cơ hội yêu nhau lần nữa chứ không phải để anh có thêm cơ hội lừa dối em”.

Hai tuần không nói chuyện với nhau, tôi đã nhớ anh phát điên. Anh xin cơ hội cuối cùng. Tôi chấp nhận vì yêu anh thật sự nhiều. Thế nhưng sau đó anh càng vô tâm với tôi hơn. Khi tôi ốm, anh hứa về thăm nhưng không về, thậm chí tôi nhắn tin gọi điện không hồi âm. Tôi nhắn cho anh một tin cuối: “Lúc em cần anh thì không bao giờ anh có mặt”, lòng tôi đau như thắt lại. Mãi hai hôm sau tôi mới nhận được tin nhắn của anh nhưng là tin nhắn nhầm gửi cho một người con gái khác. Tôi không nói gì và chúng tôi xa nhau như thế. Tôi khóa Facebook không dùng hơn một tháng vì không dám đối mặt với mọi chuyện.

Hai tháng sau đó tôi mở lại tài khoản, anh inbox hỏi thăm và nói muốn quay lại. Trước đây tôi từng nói với anh: “Anh cứ bay nhảy tán tỉnh các cô gái khác nếu muốn, khi nào chán và cảm thấy không ai tốt với anh hơn em thì hãy quay về”. Có lẽ anh nghĩ rằng những lời nói đó là thật lòng, nhưng không, tôi chỉ muốn thấy cảnh anh bị lợi dụng và bị đá để nhạo báng mà thôi. Thật nực cười với kẻ phản bội, liệu có kết quả tốt đẹp?

Tôi hay ngủ muộn nên khoảng 1h sáng mở email và thay đổi mật khẩu Facebook của anh, đăng nhập và chụp lại toàn bộ tin anh tán tỉnh với hàng loạt đứa con gái, gửi lại cho chính họ kèm theo tin nhắn: “Chết, anh gửi lộn” để hắn không thể giải thích rằng có ai đó hack nick được, và dù họ có biết bị hack nick thì chứng cớ anh trăng hoa vẫn lù lù kia. Tất cả đều biết được bộ mặt thật của anh như nào. Sau đó tôi xóa hết những tin nhắn đã gửi trên Facebook để hắn không hiểu chuyện gì xảy ra, tại sao những cô bồ lại lần lượt sỉ vả hắn. Tôi thoát ra và đi ngủ trong niềm vui sướng.

Tôi cũng lập một Facebook giả để ảnh thật sexy trên mạng kèm theo số điện thoại anh và những câu status như: “Gọi cho em nhé”. Chắc hẳn điện thoại anh sẽ rất bận rộn đây. Có thể những điều đó sẽ không làm mối quan hệ chúng tôi trở nên tốt hơn nhưng ít nhất tôi cũng hả hê, cũng cho kẻ lăng nhăng như anh một bài học. Thế đấy, tôi đã trải qua hai mối tình mà tôi rất chân thành nhưng đều không được đền đáp xứng đáng. Giờ đây tôi quyết định theo đuổi chủ nghĩa độc thân.

Đau đớn bắt gặp chồng đi ăn cùng với bồ

Đau đớn bắt gặp chồng đi ăn cùng với bồ: Tôi vui hay buồn, trong ngày có chuyện gì xảy ra anh cũng không quan tâm. Chuyện chăn gối vợ chồng cũng có diễn ra nhưng không nhiều cảm xúc, tôi có cảm giác như anh muốn làm cho qua.

Đơn ly hôn đơn phương tôi đã ký và gửi đi rồi, mong bình yên đến với mẹ con tôi, mong anh hạnh phúc với lựa chọn của mình.

Chồng ngoại tình, phản bội tôi hai lần. Gần đây nhất khi tôi phát hiện ra chuyện đó là cách nay một tháng, anh nói dối đi công tác nhưng thực ra là vào khách sạn. Nhân tình của anh làm cùng công ty, cũng có chồng con rồi. Khi tôi phát hiện, anh làm dữ đòi ra tòa ly hôn, nói không còn tình cảm với tôi nữa. Tôi đồng ý và ký đơn. Sau đó, nghe lời bố mẹ chồng và anh chị em khuyên bảo, anh lại không muốn ly hôn nữa. Tôi bị tổn thương nghiêm trọng nhưng vẫn thương chồng con, muốn hàn gắn lại gia đình, vậy mà anh không hoàn toàn hợp tác. Chồng trách tôi đem chuyện anh ngoại tình nói với bố mẹ chồng và anh em trong nhà làm anh mất mặt.



Mẹ mất sớm, tôi về nhà chồng được mọi người yêu thương, bố mẹ chồng coi tôi như con ruột. Do đó, nếu không tâm sự với họ thì tôi biết nói với ai. Tôi cũng hạn chế không nói việc này cho họ hàng bên nhà mình biết. Vì nhân tình của anh làm cùng công ty nên tôi cũng có tâm sự với một người bạn thân làm cùng cơ quan anh, thế là anh càng thêm giận tôi. Anh tháo nhẫn cưới, tôi nhiều lần nhắc nhở, anh hứa nhưng không làm. Anh không còn quan tâm tới tôi nhiều như trước. Tôi vui hay buồn, trong ngày có chuyện gì xảy ra anh cũng không quan tâm. Chuyện chăn gối vợ chồng cũng có diễn ra nhưng không nhiều cảm xúc, tôi có cảm giác như anh muốn làm cho qua.

Mỗi ngày chúng tôi cùng đi làm hay cùng về nhưng không có chuyện gì để nói. Anh lúc nào cũng giữ gương mặt bất cần, nhắn nhó và không tươi tắn khi ở bên tôi. Tôi không thấy anh thể hiện sự ân hận vì nỗi đau mà mình gây ra cho gia đình. Anh không có những hành động cụ thể để bù đắp cho tôi. Khi tôi góp ý là vợ chồng hãy cùng nhau vượt qua sóng gió này, anh trả lời: “Anh chỉ có vậy thôi, em không chấp nhận thì anh cũng không làm tốt hơn được”.

Anh đã không còn yêu tôi nữa. Hôm qua, khi tình cờ nhìn thấy anh và cô nhân tình kia bên nhau ăn trưa, tôi nghĩ đã đến lúc mình và các con rời xa anh. Tôi đưa con về quê để thư giãn sau bao nhiêu sóng gió. Đơn ly hôn đơn phương tôi đã ký và gửi đi rồi, mong bình yên đến với mẹ con tôi, mong anh hạnh phúc với lựa chọn của mình.( Tâm sự của Ly)

Thứ Tư, 26 tháng 10, 2016

Chia tay vì không chịu “quan hệ”

Chia tay vì không chịu “quan hệ”: Em và anh ấy yêu nhau đã được 6 tháng. Hai đứa có một khoảng thời gian chia tay vì anh ấy bảo em âu yếm, vuốt ve chỗ ấy nhưng em cảm thấy không muốn làm.

Mặc dù anh ấy không bắt ép nhưng em thấy đối với anh ấy nhục dục quá lớn. Sau một thời gian chia tay (em nói lời chia tay chứ không phải anh ấy), em lại thấy yêu anh hơn và chúng em đã quay lại với nhau.



Và rồi anh ấy cũng bảo em làm những chuyện ấy, nhưng em sợ, em không làm. Anh bảo anh và em có nhiều suy nghĩ khác nhau, em còn quá trẻ con. Còn anh ấy, anh ấy cần người sẻ chia và chiều anh ấy. Anh bảo: “Anh lấy đĩ về làm vợ chứ không lấy vợ về làm đĩ”. Em hiểu được ý nghĩa sâu xa của câu nói đó. Anh không xúc phạm em nhưng ý anh là muốn em làm chuyện đấy trước hôn nhân. Và một lần nữa em lại nói lời chia tay với anh ấy mặc dù trong lòng vẫn yêu anh ấy lắm.

Em đã nói với anh ấy rằng: “Mọi việc em có thể chăm sóc, chiều anh nhưng riêng chuyện này thì em không thể”. Và em cũng đã chúc anh tìm được người yêu thương anh và chiều được anh.

Anh im lặng và không nói gì. Tòa soạn ơi, em cư xử như thế có quá cứng rắn và phong kiến không? Nhiều lúc em cũng muốn dành cho anh tất cả vì em thấy phong trào thời nay toàn “ăn cơm trước kẻng” nhưng em sợ lắm. Em sợ nếu chúng em không lấy nhau thì em sẽ giải thích với người đến sau là thế nào về cái ngàn vàng. Và em sợ một phút bồng bột để giữ người yêu sẽ làm cuộc đời mình dở dang. Liệu suy nghĩ của em có đúng không? Xin cho em một lời khuyên vì bây giờ em vẫn còn yêu anh ấy và em biết anh ấy cũng rất tôn trọng em. Mặc dù nằm cạnh nhau nhưng em không muốn làm chuyện ấy anh cũng không ép (Hạnh Ngọc).

Trái ngang vào khách sạn với nhân tình thì gặp chồng

Trái ngang vào khách sạn với nhân tình thì gặp chồng: Tôi lao vào cuộc chơi với người tình trẻ. Anh đã có gia đình nhưng chắc cũng giống tôi, ham vui với những mối quan hệ bên ngoài.

Không biết có phải tôi suy nghĩ thoáng hay không nhưng trong xã hội bây giờ, chuyện ngoại tình càng trở nên quá bình thường. Bạn bè xung quanh tôi, đồng nghiệp ở công sở, không ai là không có tình nhân cả. Tất cả họ đều chung một luận điểm: sống với vợ/chồng là vì nghĩa, vì không muốn con cái thiếu bố hoặc thiếu mẹ nhưng tình yêu thì đã hết nên họ ngoại tình.

Tôi cũng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ ngoại tình, thế mà… đúng là cuộc sống không ai học được chữ ngờ! Cuộc sống gia đình tôi không đến nỗi quá tệ nhưng từ ngày chồng lên sếp, anh bỏ mặc tôi cô đơn trong chính ngôi nhà của mình. Rồi, điều gì đến cũng đến. Tôi nhận lời với nhiều người ong ve bên cạnh mình…



Vợ chồng tôi không lo quá nhiều đến gánh nặng kinh tế. Chồng đi chơi thì tôi cũng đi chơi, con cái thì đã có osin lo. Tôi lao vào cuộc chơi với người tình trẻ. Anh đã có gia đình nhưng chắc cũng giống tôi, ham vui với những mối quan hệ bên ngoài.

Anh và tôi thường hẹn nhau ăn trưa, những hôm rảnh việc thì đi chơi cùng nhau. Cuối giờ chiều có thể hẹn hò nhau ở một góc lãng mạn nào đó của thành phố. Và có cả những dịp đi chơi chung dưới danh nghĩa đi công tác, đi làm nữa.

Chúng tôi cứ thế lao vào nhau như hai con thiêu thân không biết điểm dừng. Đi đâu cũng có nhau, yêu đương chiều chuộng và dành cho nhau những điều ngọt ngào nhất.

Oái oăm thay, khi tôi và anh tay trong tay dắt nhau bước vào một khách sạn ven hồ thì vừa lúc gặp chồng tôi bước ra từ đó cùng vài đối tác đang bắt tay tạm biệt nhau. Tôi luống cuống đứng sững lại khi gặp ánh mắt sắc lạnh của chồng. Còn người yêu của tôi khi thấy thế đã ngượng ngùng lùi lại rồi bỏ đi.

Tôi và chồng mình đối mặt với nhau trong hoàn cảnh trớ trêu. Cả hai đều bỏ đi trong im lặng. Khi về nhà, tôi nghĩ rằng mình sẽ đón nhận”cơn mưa” tức giận của chồng nhưng tuyệt nhiên không có. Anh im lặng, tôi cũng vậy, chúng tôi cứ như thế như 2 bóng ma trong nhà suốt hơn một tháng nay.

Tôi không biết chồng mình đang suy nghĩ những gì và sẽ xử lí chuyện vợ ngoại tình như thế nào nữa? Tôi chỉ thấy lo sợ sự im lặng bất thường kia của chồng, không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa…

Tôi phải làm gì bây giờ?

Thứ Hai, 17 tháng 10, 2016

Bị bạn trai bỏ vì vẫn còn trinh

Bị bạn trai bỏ vì vẫn còn trinh: Biết em còn trinh, anh lập tức hoãn lại mọi chuyện. Anh bất ngờ vì sao em đến giờ vẫn chưa từng trải. Em bất ngờ vì nghĩ anh hẳn phải rất vui mừng.

Em 28 tuổi, làm việc trong một công ty nước ngoài với mức lương khá. Không nhiều nhưng đủ để vừa phụ giúp gia đình, vừa tiêu xài cho bản thân, lâu lâu có thể đi du lịch đến nhiều đất nước yêu thích. Con đường thăng tiến của em không bằng phẳng nhưng rộng mở. Em không đẹp nhưng được đánh giá là dễ nhìn, lại năng động và thích cười nên nhiều người yêu mến để ý. Lý ra với một cuộc sống như thế, em không việc gì để lo lắng với khổ sở nhiều, nhưng giờ đây, trong lòng lúc nào cũng canh cánh một nỗi niềm, đó là chữ trinh của người con gái.

Từ nhỏ em được bố mẹ dạy con gái phải biết giữ mình. Cùng đó là hằng hà sa số những tấm gương nhãn tiền từ báo đài lẫn ngoài đời thực về cuộc sống như địa ngục trần gian của những chị em gái trót dại thất thân với người không phải chồng mình, bị chồng và gia đình chồng khinh thường khi phát hiện. Vì vậy, em luôn cố gắng giữ mình. Đã có lúc em tự hào vì điều đó và bĩu môi cười khinh mỗi khi nghe về bất kỳ người con gái nào để mất cái ngàn vàng với kẻ không phải chồng mình. Đối với em lúc đó, chỉ có đứa con gái nào ngu dại và vô dụng mới để chuyện ấy xảy ra

Nhưng sau này ra đời, đi học rồi đi làm, tiếp xúc với thế giới bên ngoài, em mới biết mọi thứ của một người con gái không chỉ xoay quanh cái màng trinh. Chẳng có gì đảm bảo rằng một người con gái còn trinh sẽ có được cuộc sống gia đình hạnh phúc với người chồng toàn tâm toàn ý yêu thương mình. Và chữ trinh mà em tự hào ngày nào giờ chẳng khác nào gông cùm nơi cổ. Em chẳng thể tự do yêu đương vì lúc nào cũng phải suy tính đủ điều. Đã 28 tuổi mà em chẳng có được một mối tình nào thật sự, mắt nhìn con trai của em rất khắt khe.

Hơn nữa vì những câu chuyện khổ sở bởi yêu lầm, thất thân với kẻ Sở Khanh, vô trách nhiệm đầy rẫy khắp nơi mà về lâu dài đã khiến em sinh ra tính đa nghi. Em sợ mình thất thân với kẻ không xứng đáng, sợ có lỗi với chồng tương lai, vì vậy em mất nhiều thời gian thử thách để xác định xem đối phương có thật lòng với mình không. Đương nhiên hiếm có chàng trai nào vượt qua được thử thách. Điều đó khiến em thất vọng, mất lòng tin vào đàn ông lẫn bản thân. Tất cả chỉ vì em quá coi trọng chuyện giữ mình.



Mẹ thấy con gái đã lâu mà chưa có được chàng trai nào ưng ý nên nhờ người mai mối cho mấy đám, càng gặp họ em lại càng mất lòng tin. Anh chàng đầu tiên hơn em 2 tuổi, được bố dắt đến tận nhà em, cả một buổi nói chuyện anh không lên tiếng được một lời. Chỉ có bố anh thao thao bất tuyệt khoe con mình học giỏi, tốt nghiệp trường này trường nọ ra, ngoan ngoãn, hiền lành, rất biết nghe lời bố.

Mẹ em nói nhà anh ấy có của, bố lại giỏi làm ăn nên nếu lấy sẽ không phải lo lắng gì nhiều về vật chất. Anh lại hiền lành, bố anh rất quý em vì biết rõ nhà em và vì em chưa từng qua lại với ai. Bác ca tụng em là người con gái gia giáo, thuần khiết, sau này chắc chắn sẽ là người vợ tốt. Em nghe mà mệt mỏi vì bác còn chưa biết em là con người thế nào.

Về phần anh, 28 tuổi đầu mà công việc còn chờ bố xin cho thì em không biết sau này anh làm được gì. Sau em lại phát hiện ra bố anh đã xin việc cho nhiều nơi nhưng lần nào anh cũng không làm được lâu dài, đụng chút là nghỉ do bất mãn, nghĩ trình độ mình không hợp với công việc làm công ăn lương, chỉ hợp làm ăn lớn. Em thấy anh không còn ít tuổi mà vẫn chưa trưởng thành nên từ chối.

Người thứ hai đến xem mắt do bạn của bố em giới thiệu. Anh 39 tuổi, học cao đẳng, làm công nhân với mức lương tạm ổn. Lần đi ăn chung đầu tiên, anh hỏi rất nhiều về em, những câu hỏi thẳng thừng. Anh hỏi về học vấn, công việc, lương lậu có khá không. Em tuy bất ngờ nhưng cũng trả lời. Sau khi biết em học đại học, đi làm công ty nước ngoài với mức lương cao hơn anh có vẻ không thoải mái.

Anh nói con gái học cao đi làm cũng có được gì, ít khi nào vươn tới vị trí bằng đàn ông lắm. Tề gia nội trợ, chăm sóc chồng, lo lắng cho gia đình mới là mặt cần tập trung trau dồi. Anh phủ định tất cả những gì em đạt được trong học tập và công việc. Nhưng như vậy còn không sốc bằng trước khi về anh hỏi thẳng em từng trải qua chuyện ấy chưa. Anh không tin em như thế mà lại chưa từng có ai. Em thẳng thắn trả lời em chưa từng, anh nghe vậy vui vẻ ra mặt, chốt hạ bằng câu: “Thế thì được”.

Thật tình, chưa bao giờ em sốc và cảm thấy bị xúc phạm như thế. Em lấy lý do không hợp và từ chối tiếp tục gặp mặt dù anh có ý. Không lâu sau bạn bố em nói lại, anh chê em học cao, khó bảo, khó chu toàn việc gia đình sau này, đến mức này em chán hẳn. Đàn ông từ già đến trẻ, cái họ quan tâm hình như chỉ là em sạch sẽ, trong trắng thế nào, sẽ làm vợ ra sao chứ không quan tâm đến suy nghĩ của em, chuyện em là người như thế nào.

Đang lúc em cam tâm nghĩ mình sẽ kết hôn với công việc thì anh – người yêu hiện tại của em xuất hiện. Anh là người Tây Âu. Chúng em quen biết qua công việc. Em chưa từng nghĩ mình sẽ yêu anh nhưng qua quá trình dài tiếp xúc, chúng em phát hiện cả hai rất hợp nhau. Chúng em có thể tâm sự với nhau về mọi điều trong cuộc sống, thoải mái nói với anh về mọi điều, cho dù là điều ngốc nghếch nhất. Những lúc như vậy bọn em thường làm những điều ngốc nghếch cùng nhau, thật vui vẻ.

Anh không bao giờ áp đặt em phải thế này thế nọ mà luôn lắng nghe ý kiến của em rồi đưa ra lời khuyên thích hợp. Những suy nghĩ cởi mở của anh khiến em giống như có được một chân trời mới. Bên anh, em không cần phải dè dặt, đa nghi, không cần phải tỏ ra đoan trang, giữ kẽ. Em yêu anh nhiều đến mức khi chuẩn bị tiến đến chuyện ấy mà em cảm thấy rất tự nhiên như yêu là phải vậy. Chuyện giữ mình đối với em chẳng còn quan trọng nữa. Chúng em coi lần đầu tiên với nhau là rất ý nghĩa và chuẩn bị rất nhiều, làm sao cho đó sẽ là một trải nghiệm hoàn hảo nhất.

Khi biết em còn trinh, anh lập tức hoãn lại mọi chuyện. Anh bất ngờ vì sao em đến giờ vẫn chưa từng trải. Em bất ngờ vì nghĩ anh hẳn phải rất vui mừng. Anh nói với em anh không vui, trách sao em không nói với anh chuyện đó trước khi đến với nhau. Kể rằng có nhiều cô gái Việt tiếp cận anh và lấy việc mình còn trinh tiết ra để ràng buộc, đòi hỏi này nọ. Anh không hiểu sao chuyện trinh tiết lại quan trọng với con gái Việt đến thế, đến nỗi nhiều cô dùng nó như một thứ vũ khí.
Anh yêu em nhưng không muốn em hiểu lầm. Anh cần người yêu nhưng chưa cần vợ. Anh nói dù yêu nhưng nên xem xét lại mối quan hệ của cả hai, xem thực tế anh và em muốn gì từ mối quan hệ này. Vậy là, anh vẫn quan tâm em như lúc trước nhưng tuyệt không còn gần gũi. Gần đây, em thấy tình cảm của anh đang chuyển dần từ tình yêu sang tình cảm anh trai em gái. Em không thể chấp nhận việc đó vì yêu anh rất nhiều. Em đau khổ, chưa khi nào hận tấm thân trong trắng của mình như lúc này. Thử hỏi có chị em gái nào rơi vào hoàn cảnh tréo ngoe giống như em không?

Người mình yêu và muốn dâng hiến lại không muốn mình, chỉ vì cái mình muốn dâng hiến không có giá trị gì trong mắt họ, lại còn làm họ e ngại. Em định sẽ nói chuyện với anh, đề nghị anh chấp nhận cùng em làm chuyện đó. Em sẽ nói rõ với anh không có gì ràng buộc anh được cả. Anh không cần phải chịu trách nhiệm gì với cuộc sống của em. Vì em tự tin với vị thế của mình hiện tại, em hoàn toàn có thể tự lo cho cuộc sống của mình. Cái em cần là một người yêu em vì chính em. Em yêu anh và muốn giữ lấy tình yêu này, thứ hạnh phúc mà suốt bao năm cô đơn em chưa hề có được.

Bạn trai hẹn hò chỉ muốn vào nhà nghỉ

Bạn trai hẹn hò chỉ muốn vào nhà nghỉ: Lần thứ 1 hẹn hò anh vẫn đưa tôi về nhà nghỉ nhưng tôi không vào và bỏ về. Anh đuổi theo và tỏ vẻ buồn…

Không ngờ rằng lần đầu tiên anh đã đưa tôi vào nhà nghỉ, anh kêu uống nhiều rượu giờ đau đầu. Không hiểu sao tôi vẫn vào dù giữ được giới hạn cho mình.
Tôi 24 tuổi, mới đi làm được 5 tháng. Ngày đầu tiên tôi đi làm anh đã có số điện thoại và làm quen với tôi. Ban đầu chúng tôi chỉ nói chuyện qua điện thoại mặc dù làm chung, thường xuyên gặp nhau nhưng ít nói chuyện trực tiếp. Vào làm mọi người đã nói anh nổi tiếng lăng nhăng, được cảnh báo thế mà không hiểu sao tôi vẫn có tình cảm với anh. Tôi cũng để ý anh ngay lần gặp đầu tiên. Buổi hẹn hò đầu là sau khi liên hoan cùng công ty, anh rủ tôi ra ngoài chơi. Không ngờ rằng lần đầu tiên anh đã đưa tôi vào nhà nghỉ, anh kêu uống nhiều rượu giờ đau đầu. Là một đứa lý trí nhưng không hiểu sao tôi vẫn đi cùng anh vào đó dù vẫn giữ được giới hạn cho mình.



Tôi từng yêu một người thời học đại học 3 năm nhưng chưa bao giờ đi nhà nghỉ hay vượt quá giới hạn, chia tay giờ đã 2 năm. Từ đó tôi không yêu ai, cũng quen vài người nhưng họ có ý định đi nhà nghỉ là tôi bỏ luôn. Nhưng lần này dù tôi không muốn vẫn chiều theo ý anh, lần thứ 3 hẹn hò anh vẫn đưa tôi về nhà nghỉ nhưng tôi không vào và bỏ về. Anh đuổi theo và tỏ vẻ buồn, anh nói vào đó anh có làm gì em đâu, anh tôn trọng và cho rằng tôi không thương anh. Tôi không biết anh có tình cảm gì không hay chỉ coi tôi như người tình. Nhiều lần tôi nghĩ chấm dứt mối quan hệ này nhưng không làm được.

Một đứa từng coi đàn ông có cũng như không mà giờ lại lâm vào tình huống này. Tôi muốn chấm dứt nhưng không đủ can đảm, còn tiếp tục lại không có niềm tin. Giờ tôi phải làm sao?

Trao trinh tiết cho người ấy nhưng chưa rõ tình cảm

Trao trinh tiết cho người ấy nhưng chưa rõ tình cảm: Chúng tôi uống và đã quan hệ với nhau. Tất cả xảy ra trong một đêm, không ai nói yêu ai, không rõ ngày mai ra sao, chỉ đơn giản là uống, hôn nhau và đi quá giới hạn.

Tôi 26 tuổi, từng trải qua một cuộc tình sinh viên đẹp như mộng nhưng không thiếu nước mắt. Sau khi chia tay mối tình sinh viên từ hai năm trước, tôi chưa yêu một ai khác cho đến khi gặp anh. Anh hơn tôi 10 tuổi, tôi gặp anh vì chuyển công tác đến nơi làm việc mới. Lúc đầu tôi không quan tâm, để ý đến anh nhiều, nói là làm việc cùng một công ty nhưng chúng tôi không thường xuyên gặp nhau, tôi là nhân viên ở trụ sở chính, anh là trưởng văn phòng của chi nhánh. Tôi thuộc kiểu người năng động, mới tiếp xúc có vẻ già dặn và mạnh mẽ, nhưng thực tế không được mạnh mẽ và chín chắn như vậy. Sau một vài cuộc vui ở công ty, tôi thường uống một ít bia rượu, sự thật tôi chẳng bao giờ say.

Một hôm anh đưa tôi về, một vài tin nhắn hỏi thăm tôi nhận ra anh là người đàn ông rất tâm lý và từng trải. Những cảm xúc đẹp đẽ về anh tôi vẫn nghĩ đó chỉ là sự cảm kích cho những quan tâm nhỏ nhặt. Năm rồi văn phòng đi du lịch, trong chuyến du lịch tôi nhận được sự quan tâm từ anh khá nhiều, khi trở về chúng tôi nhắn tin cho nhau nhiều hơn, rồi chính thức quen nhau. Khi mới quen anh hay qua phòng tôi vào cuối tuần, tôi nhiệt tình dành thời gian của mình nấu ăn cho anh và em trai tôi, chúng tôi đã rất vui vẻ. Trong lòng tôi thực sự vẫn rất thắc mắc, thực tế buổi tối anh rất ít khi nhắn tin cho tôi, hoặc nhắn tin thì rất lâu mới trả lời. Tôi hơi lăn tăn nhưng nếu nhắn tin anh không trả lời thì tôi vẫn đợi. Tôi cũng chẳng bao giờ gọi cho anh vào ban đêm, có lẽ đã lo sợ anh có người phụ nữ khác nữa.

Một buổi tối tôi đang rửa chén thì anh gọi, tôi bảo tí sẽ gọi lại cho anh. Hai phút sau gọi thì cả hai máy của anh đều tắt. Tôi ngạc nhiên lắm, mãi đến sáng anh mới nhắn tin lại và nói lý do rất vô lý: “Nhà anh mất điện, hai cái điện thoại của anh đều hết pin”. Tôi vốn dĩ không phải người muốn hỏi quá nhiều nên cũng ừ nhưng trong lòng buồn lắm. Thực sự tôi giận anh nên trả lời hời hợt rồi im lặng hai ngày.



Hai ngày sau đó chúng tôi lại gặp nhau ở nhà một người bạn, tôi bị té xe nên anh lo lắng, suốt cả buổi anh nhìn tôi không dứt. Tôi vừa cảm thấy buồn, vừa chẳng thể nào hiểu được anh, đến khi đi về anh đi sau tôi như một cái bóng. Tôi im lặng về tới nhà không nói với anh câu nào. Sáng hôm sau anh nhắn tin làm hòa nhưng mối quan hệ này cũng xa dần.

Sếp tôi và anh là bạn lâu năm, sếp khuyên tôi không nên yêu anh, chúng tôi sẽ không đạt được kết quả gì hết. Sếp cũng nói anh từng ly hôn, sau đó có quen một người phụ nữ khác (người này có một đứa con và cũng ly hôn). Tôi còn biết người yêu của anh có một công ty riêng, anh còn hùn họp làm ăn với chị ấy. Tôi sợ người khác tổn thương nên không bao giờ hỏi anh về những chuyện đã qua, ngay từ đầu đến với nhau anh đã nói độc thân, thực tế tôi biết anh có thể độc thân nhưng có thể có các mối quan hệ khác.

Sau đó chúng tôi không còn nhiều tin nhắn thân mật nữa, nhưng vẫn duy trì việc gặp nhau sau giờ làm, nhưng cứ đúng 7 giờ tối là anh đi về. Tôi buồn vì chẳng hiểu anh đang muốn gì nhưng vẫn im lặng và cư xử bình thường, rồi cũng đến lúc chúng tôi không còn gặp nhau nữa. Tôi từng nói em và anh đến với nhau rất bình yên và ra đi cũng vậy, anh đã nói “Ai nói là kết thúc”. Hiện tại anh không còn làm tại công ty nữa mà ra ngoài kinh doanh riêng, tôi chỉ biết như vậy chứ không biết nhiều, nhưng biết việc kinh doanh của anh đang thực hiện cùng với người phụ nữ kia (người có một đứa con và đã ly hôn).

Trong thời gian quen nhau, có một lần tôi nhậu với anh và sếp nên bị đã say, anh có đưa tôi vào khách sạn nhưng không hề làm gì thái quá. Tôi đã rất tôn trọng anh từ lần đó, nghĩ anh đang có nỗi khổ riêng. Dạo gần đây anh và tôi hay nhắn tin cho nhau hơn, cũng chỉ là hỏi thăm, thực tế tôi không hề biết gì về cuộc sống của anh. Anh hay nói tôi là có chồng đi, tôi trả lời sẽ đợi anh nhưng không đợi cả đời, chỉ đợi anh trong hai năm, nếu lúc đó anh và tôi không đến được, tôi sẽ nghĩ đến việc có chồng. Anh lại trả lời nếu nghĩ đến việc cưới vợ, người đầu tiên anh nghĩ đến là tôi.

Cuối tuần rồi công ty tôi có tiệc tất niên, chúng tôi uống khá nhiều, tôi không say và anh cũng vậy. Anh đợi và đưa tôi về. Trên đường về anh nói muốn qua nhà tôi, tôi đã dừng lại mua một chai rượu để về phòng vừa uống vừa nói chuyện. Có lẽ tôi là kiểu con gái dễ dãi nhưng nghĩ mình đủ lớn để gánh chịu những hậu quả (nếu có) do mình gây ra. Chúng tôi uống và đã quan hệ với nhau. Tất cả xảy ra trong một đêm mà cả hai không ai nói yêu ai, không ai nói là ngày mai ra sao, chỉ đơn giản là uống, hôn nhau và đi quá giới hạn. Chúng tôi đủ tỉnh táo để nhớ và nhận thức được mọi việc.

Chẳng hiểu anh có dành tình cảm cho tôi không hay đó chỉ là tình cảm đơn phương từ phía tôi? Anh là người tỉnh lẻ vào Sài Gòn học tập và làm việc. Công việc anh làm ở công ty chúng tôi cùng làm, tôi chắc chắn không đáp ứng được điều kiện kinh tế anh muốn có. Hàng tháng anh vẫn đang phải trả góp tiền mua căn hộ, việc anh ra ngoài làm ăn với người phụ nữ kia khiến tôi rất khó suy nghĩ. Hơn nữa theo như bạn bè kể thì mối quan hệ giữa anh và chị ấy bị cả hai gia đình phản đối. Tôi cũng chẳng biết gì hơn về mối quan hệ đó, thậm chí họ còn yêu nhau hay không tôi cũng không biết. Tôi cũng chẳng biết phải giải thích như thế nào về hành động và suy nghĩ của mình. Tôi thực sự không nghĩ nhiều cho chị ấy mà có muốn nghĩ thì cũng chẳng biết gì để nghĩ. Anh và tôi liệu có một cái kết hoàn hảo? Có nên chờ anh nữa không, nếu chờ như này tôi thấy bế tắc quá. Cảm ơn các bạn đã đọc tâm sự của tôi.

Chúng tôi vào nhà nghỉ chỉ để hôn nhau

Chúng tôi vào nhà nghỉ chỉ để hôn nhau: Anh rất muốn chúng tôi thuộc về nhau nhưng rồi cả hai đã dừng lại, không để mọi chuyện đi quá xa.
Có phải trong mọi trường hợp, người thứ ba luôn là kẻ có lỗi? ” Hãy cho tôi một ngăn một ngăn nhỏ, trong muôn ngàn triệu ngăn trái tim em”, hôm nay tình cờ đọc trên mục Tâm sự lời chia sẻ của một người đàn ông mà tôi giật thót mình, vì tại sao nó lại giống như lời anh nói với tôi đến thế? Tôi 23 tuổi, độc thân vui tính, nghề nghiệp ổn định, ngoại hình tuy không “sắc nước hương trời” nhưng rất dễ thương, trắng trẻo, giao tiếp khéo léo nên có rất nhiều người theo đuổi. Anh năm nay đã ngoài 30, gia đình sự nghiệp ổn định, lại có thêm hai bé xinh xắn.

Tôi quen anh trong một lần gặp nhau ở sân tennis. Lúc ấy tôi khá ấn tượng với anh, dáng người cao to, ưa nhìn, nhưng đặc biệt hơn cả là sự dịu dàng, chín chắn, tốt bụng nơi anh; ban đầu chỉ là xin số điện thoại để tiện liên lạc khi có giải đánh chung (các giải tennis phong trào trên các diễn đàn thành phố). Thỉnh thoảng vẫn nhắn tin gọi hỏi thăm nhưng tôi biết đó chỉ là một thứ tình cảm nhẹ nhàng, đúng mực, vì cả hai đều ý thức được rằng anh đã có gia đình. Thế mà không hiểu sao, hơn một năm trôi qua, tình cảm hai đứa đến lúc nào không hay, càng ngày càng lớn dần.



Những quan tâm nhỏ nhặt của anh, lời thỏ thẻ tâm tình của tôi hay khi tôi yên lặng lắng nghe anh chia sẻ công việc, gia đình, dường như đã kéo chúng tôi lại gần nhau. Tôi bị đánh gục bởi sự nhẹ nhàng, sâu sắc, anh thích sự hồn nhiên, trong trẻo của cô bé đôi mươi. Nhưng tất cả chỉ có thế, ngày ngày hai đứa chỉ trao nhau những lời hỏi han, tâm sự, nỗi lòng nơi con tim chỉ dám thổ lộ kín đáo, vòng vo, rồi thở dài, im lặng. Tôi luôn nhắc nhở về hoàn cảnh “đặc biệt” của anh, “duyên” thì thừa nhưng lại thiếu “nợ”. Tôi luôn tâm niệm: “Hãy là một hồng nhan tri kỷ “chính hiệu” chứ thật tâm không muốn làm kẻ chen giữa”.

Tôi nghĩ, vợ anh là người đàn bà hơi thiếu tâm lý, lại lớn tuổi hơn anh nên giữa họ thiếu một tình yêu “trăm phần trăm”, trước lấy nhau không chỉ vì tình yêu (đó là bạn bè anh kể lại). Anh nói chưa bao giờ cảm thấy tình yêu mãnh liệt như bây giờ, một tình cảm từ đáy lòng. Những lần hò hẹn chỉ là cái nắm tay vội vã rồi buông ra, một nụ hôn phớt trên má cũng làm cả hai có thêm động lực cho áp lực cuộc sống. Đôi khi chỉ muốn bất chấp tất cả để đến với nhau, nhưng chỉ là giấc mơ. Tôi vẫn luôn tự hào rằng tình yêu của mình trong sáng, trái tim thì không có lỗi.

Cách đây một tuần, khi đón tôi tan làm, đột nhiên tôi bị choáng, xây xẩm mặt mày, anh đưa tôi đến một khu nghỉ dưỡng. Sau khi định thần, khỏe lại, chúng tôi vào nghỉ trong phòng. Đàn ông, đàn bà gần nhau, thật khó kiềm lòng, anh hôn tôi cuồng nhiệt, lần đầu tôi cảm thấy một người đàn ông tuyệt vời như anh. Anh rất muốn chúng tôi thuộc về nhau nhưng rồi cả hai đã dừng lại, không để mọi chuyện đi quá xa. Chúng tôi bảo nhau, khi nào anh có thể chịu trách nhiệm với tôi, khi đó là lúc không gì ngăn cản được. Anh nói thương tôi, vượt qua cả ham muốn về thể xác nên chỉ nằm nói chuyện, nước mắt cứ tuôn.

Tết, anh muốn gặp nhau nhưng tôi bảo anh thế này: “Anh hãy cho em được thích anh đến khi không thể thích được nữa. Em chỉ muốn anh chăm sóc gia đình anh trong thời khắc người thân sum vầy. Chuyện sau hãy để sau tính”. Có khi nào tồn tại tình yêu như vậy không? Chỉ cần được yêu, tình yêu ấy có ảnh hưởng nhiều đến mức mang án tử không hả mọi người? Tôi không dám nhận mình thanh cao nhưng liệu yêu như vậy có thoát khỏi lời phán của thế gian hay không? ( Tâm sự của Như)

Anh rất muốn chúng tôi thuộc về nhau nhưng rồi cả hai đã dừng lại, không để mọi chuyện đi quá xa.
Có phải trong mọi trường hợp, người thứ ba luôn là kẻ có lỗi? ” Hãy cho tôi một ngăn một ngăn nhỏ, trong muôn ngàn triệu ngăn trái tim em”, hôm nay tình cờ đọc trên mục Tâm sự lời chia sẻ của một người đàn ông mà tôi giật thót mình, vì tại sao nó lại giống như lời anh nói với tôi đến thế? Tôi 23 tuổi, độc thân vui tính, nghề nghiệp ổn định, ngoại hình tuy không “sắc nước hương trời” nhưng rất dễ thương, trắng trẻo, giao tiếp khéo léo nên có rất nhiều người theo đuổi. Anh năm nay đã ngoài 30, gia đình sự nghiệp ổn định, lại có thêm hai bé xinh xắn.

Tôi quen anh trong một lần gặp nhau ở sân tennis. Lúc ấy tôi khá ấn tượng với anh, dáng người cao to, ưa nhìn, nhưng đặc biệt hơn cả là sự dịu dàng, chín chắn, tốt bụng nơi anh; ban đầu chỉ là xin số điện thoại để tiện liên lạc khi có giải đánh chung (các giải tennis phong trào trên các diễn đàn thành phố). Thỉnh thoảng vẫn nhắn tin gọi hỏi thăm nhưng tôi biết đó chỉ là một thứ tình cảm nhẹ nhàng, đúng mực, vì cả hai đều ý thức được rằng anh đã có gia đình. Thế mà không hiểu sao, hơn một năm trôi qua, tình cảm hai đứa đến lúc nào không hay, càng ngày càng lớn dần.

Những quan tâm nhỏ nhặt của anh, lời thỏ thẻ tâm tình của tôi hay khi tôi yên lặng lắng nghe anh chia sẻ công việc, gia đình, dường như đã kéo chúng tôi lại gần nhau. Tôi bị đánh gục bởi sự nhẹ nhàng, sâu sắc, anh thích sự hồn nhiên, trong trẻo của cô bé đôi mươi. Nhưng tất cả chỉ có thế, ngày ngày hai đứa chỉ trao nhau những lời hỏi han, tâm sự, nỗi lòng nơi con tim chỉ dám thổ lộ kín đáo, vòng vo, rồi thở dài, im lặng. Tôi luôn nhắc nhở về hoàn cảnh “đặc biệt” của anh, “duyên” thì thừa nhưng lại thiếu “nợ”. Tôi luôn tâm niệm: “Hãy là một hồng nhan tri kỷ “chính hiệu” chứ thật tâm không muốn làm kẻ chen giữa”.

Tôi nghĩ, vợ anh là người đàn bà hơi thiếu tâm lý, lại lớn tuổi hơn anh nên giữa họ thiếu một tình yêu “trăm phần trăm”, trước lấy nhau không chỉ vì tình yêu (đó là bạn bè anh kể lại). Anh nói chưa bao giờ cảm thấy tình yêu mãnh liệt như bây giờ, một tình cảm từ đáy lòng. Những lần hò hẹn chỉ là cái nắm tay vội vã rồi buông ra, một nụ hôn phớt trên má cũng làm cả hai có thêm động lực cho áp lực cuộc sống. Đôi khi chỉ muốn bất chấp tất cả để đến với nhau, nhưng chỉ là giấc mơ. Tôi vẫn luôn tự hào rằng tình yêu của mình trong sáng, trái tim thì không có lỗi.

Cách đây một tuần, khi đón tôi tan làm, đột nhiên tôi bị choáng, xây xẩm mặt mày, anh đưa tôi đến một khu nghỉ dưỡng. Sau khi định thần, khỏe lại, chúng tôi vào nghỉ trong phòng. Đàn ông, đàn bà gần nhau, thật khó kiềm lòng, anh hôn tôi cuồng nhiệt, lần đầu tôi cảm thấy một người đàn ông tuyệt vời như anh. Anh rất muốn chúng tôi thuộc về nhau nhưng rồi cả hai đã dừng lại, không để mọi chuyện đi quá xa. Chúng tôi bảo nhau, khi nào anh có thể chịu trách nhiệm với tôi, khi đó là lúc không gì ngăn cản được. Anh nói thương tôi, vượt qua cả ham muốn về thể xác nên chỉ nằm nói chuyện, nước mắt cứ tuôn.

Tết, anh muốn gặp nhau nhưng tôi bảo anh thế này: “Anh hãy cho em được thích anh đến khi không thể thích được nữa. Em chỉ muốn anh chăm sóc gia đình anh trong thời khắc người thân sum vầy. Chuyện sau hãy để sau tính”. Có khi nào tồn tại tình yêu như vậy không? Chỉ cần được yêu, tình yêu ấy có ảnh hưởng nhiều đến mức mang án tử không hả mọi người? Tôi không dám nhận mình thanh cao nhưng liệu yêu như vậy có thoát khỏi lời phán của thế gian hay không? ( Tâm sự của Như)

Thứ Hai, 3 tháng 10, 2016

Tôi cảm thấy yêu mến người đàn ông lạ

Tôi cảm thấy yêu mến người đàn ông lạ: Tôi đang có một gia đình hạnh phúc, chồng yêu mình và những đứa con ngoan. Nhưng không thể ngăn nổi trái tim mình nghĩ về người đàn ông khác.

Tôi chẳng biết tâm sự chuyện này với ai, đành tìm đến trang báo tìm lời khuyên từ độc giả. Năm nay tôi 32 tuổi, tôi đã có chồng và 2 đứa con, một trai và một gái. Chồng tôi không phải là người đàn ông quá tài giỏi, nhưng thu nhập hàng tháng của anh cũng đủ để tôi trang trải cuộc sống của gia đình mình tại một thành phố lớn và chi trả tiền lãi ngân hàng sau khi mua nhà, anh sống có trước có sau, và chưa bao giờ nặng lời với tôi, dù chúng tôi đã trở thành vợ chồng được hơn 7 năm.



Nhà chồng cũng rất yêu thương tôi, nhất là mẹ chồng, bà thường xuyên nói với vợ chồng tôi rằng phải yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau. Nhiều người mẹ chồng, thấy con trai mình phải rửa bát thì mắng chửi con dâu, nhưng mẹ chồng tôi thì ngược lại, bà thường khuyên con trai phải biết làm việc nhà giúp vợ và không được nói tục bậy, sống như thế nào để vợ con tôn trọng, kính nể, phục mình.

Tôi đã từng cảm thấy mình may mắn, hạnh phúc khi được làm vợ chồng và làm dâu mẹ chồng mình, chưa bao giờ tôi nghĩ đến một ngày mình sẽ nghĩ đến người đàn ông khác ngoài anh.Vậy mà giờ đây, tôi lại không kiểm soát được hành vi và suy nghĩ của mình, lý trí của tôi không thể chiến thắng được con tim.

Tôi hẹn hò và nhớ nhung người đàn ông lạ chỉ sau vài lần quen biết. Tôi vô tình quen anh ta trong một lần đi siêu thị một mình, thấy tôi xách quá nhiều đồ nên anh ta xách giúp, rồi chủ động xin số điện thoại từ đó thường xuyên nhắn tin cho tôi.

Những dòng tin nhắn vào buổi sáng, chỉ là chào hỏi, chúc ngày mới tốt lành và buổi tối chúc ngủ ngon, cuối tuần chúc vui vẻ, hạnh phúc,… vậy mà tôi không thể dứt mình ra khỏi ý nghĩ về con người ấy.

Cách đây vài hôm, anh còn điện thoại mới tôi đi ăn trưa và uống cà phê, tôi đã định từ chối, nhưng rồi lại đồng ý, lúc ngồi cà phê, anh ta đã nắm tay tôi, tôi cố tình rút tay ra và tỏ vẻ không có chuyện gì, nhưng khi trở về tôi lại có cảm giác khác lạ, tôi nhớ về anh nhiều hơn, suy nghĩ về người đàn ông đó nhiều hơn.

Tôi chờ đợi tin nhắn của anh, và chênh chao khi lâu lâu không thấy anh điện thoại hay nhắn tin cho tôi. Nằm bên chồng, tôi lại mơ về anh trong giấc mơ của mình, muốn rũ bỏ mọi thứ để được sống bên anh, dù rằng đó là những phút giây ngắn ngủi, tội lỗi.

Tôi sợ cái cảm giác này, nhưng không thể dứt ra được suy nghĩ đó, tôi sợ đến một ngày sẽ phản bội chồng con để chạy theo người đàn ông ấy. Tôi sợ nhưng không thể ngăn được cảm xúc của mình, không thể ngăn được suy nghĩ của mình về anh.

Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2016

Nỗi đau của kẻ thứ 3 trong tình yêu

Nỗi đau của kẻ thứ 3 trong tình yêu: Chấp nhận làm kẻ thứ 3 chen chân vào hạnh phúc gia đình người khác. Giờ lúc nào tôi cũng sống trong lo âu và sợ hãi…

Tôi là một cô gái xinh đẹp, cá tính và khá thành đạt trong công việc, nhiều người đàn ông yêu tôi nhưng tôi lại chẳng có tính cảm với ai khác ngoài một người đã có gia đình. Chúng tôi làm cùng công ty, hàng ngày giáp mặt, anh là quản lý trực tiếp của tôi, trước đây chúng tôi chỉ là những đồng nghiệp bình thường, nhưng đi công tác cùng nhau vài lần và nảy sinh tình cảm.

Tôi yêu anh, dù vẫn biết anh đã có một gia đình hạnh phúc, một người vợ đẹp và 2 đứa con ngoan ngoãn, nhưng chẳng hiểu sao tôi vẫn chấp nhận, làm kẻ thứ 3 chen chân vào cuộc sống gia đình anh. Dù biết rằng anh sẽ không bao giờ bỏ vợ con để cưới tôi, dù biết rằng trong mối quan hệ này tôi là người thiệt thòi, và luôn sống trong lo âu, sợ hãi bị mọi người phát hiện, bị vợ anh biết chuyện, đánh ghen, sợ bố mẹ tôi biết chuyện đau khổ.



Nhiều lần tôi muốn chấm dứt mối quan hệ này, muốn bỏ việc ở công ty đang làm, muốn rời xa anh, và vùi sâu những kỷ niệm về anh, nhưng chỉ khi tôi mới nhen nhóm ý định trong đầu anh đã biết chuyện và khuyên tôi nghĩ lại. Anh nói yêu tôi, không thể sống thiếu tôi, và rồi anh trấn an tôi cứ yên tâm, anh sẽ không để mọi chuyện vượt ra khỏi vòng kiểm soát, tôi sẽ không bị sao cả. Nếu một ngày vợ anh biết chuyện, và có những hành xử không hay, anh sẽ từ bỏ chị để đến với tôi, và bù đắp cho những vất vả của tôi.

Tôi không tin vào những lời trấn an của anh, những lời hứa của anh với kẻ thứ 3 như tôi, cũng chẳng mong có một ngày anh sẽ bỏ vợ con để cưới mình. Nhưng lại vẫn nghe theo lời anh, tiếp tục ở lại làm việc tại công ty và vẫn làm kẻ thứ 3, lén lút gặp gỡ anh, hẹn hò với anh vụng trộm. Vừa ngồi ôm nhau, hôn nhau, vừa phải đề phòng trước sau vì sợ ai đó biết chuyện.

Đôi khi phải giả vờ xa lạ khi anh điện thoại gọi đến và chấp nhận những lúc nhớ anh cồn cào, lúc mệt mỏi, cần tựa đầu vào vai anh, cần anh đưa đi đâu đó ăn một món ăn mình thích, hay tung tăng lượn phố phường… nhưng không dám gọi điện vì sợ vợ anh phát hiện.

Tôi phải làm gì để thoát ra được mối tình ngang trái này. Tôi biết mình sai, biết mình ngu dốt trong mối quan hệ nay, nhưng chẳng thể dừng lại, cũng chẳng hiểu vì sao lại như thế?.

Tình cũ dọa tung ảnh nóng khi biết tôi lấy chồng

Tình cũ dọa tung ảnh nóng khi biết tôi lấy chồng: Biết tôi chuẩn bị lấy chồng, tình cũ liên tục điện thoại, nhắn tin đe dọa công khai ảnh nhạy cảm của tôi và anh ta.

Tôi và người cũ quen và yêu nhau 2 năm, trong khoảng thời gian đó chúng tôi đã có hơn 1 năm sống với nhau như vợ chồng tại nhà riêng của anh ta, sau đó tôi phát hiện anh có thêm những mối quan hệ khác ngoài tôi, anh thường xuyên nói dối tôi và không thành thật trong mọi chuyện nên đã chủ động chia tay. Lúc này anh ta ra sức níu kéo, nhưng tôi không chấp nhận.

Sau khi chia tay, tôi bỏ ra ngoài sinh sống, anh ta vẫn liên tục níu kéo, nhờ bạn bè và đến cả công ty của tôi để xin tôi quay về, anh ta hứa sẽ thay đổi tính cách và không làm tôi phải buồn, sẽ làm đám cưới ngay lập tức và không có ai khác ngoài tôi. Nhưng cảm thấy không còn tình yêu, không còn niềm tin vào con người ấy nên tôi không đồng ý.



Hồi tháng 6 năm ngoái tôi có quen một người, anh hơn tôi 5 tuổi, chúng tôi cảm thấy hợp nhau nên sau vài tháng tìm hiểu thì quyết định đi đến hôn nhân, sau khi biết tôi chuẩn bị kết hôn, người tình cũ liên tục điện thoại, nhắn tin cho tôi, anh ta đòi hẹn gặp tôi để nói chuyện, tôi không đồng ý thì anh ta đe dọa sẽ không để cho tôi yên, sẽ công khai ảnh giường chiều của tôi và anh ta cho chồng chưa cưới của tôi biết chuyện.

Dù trước khi đi đến hôn nhân, tôi cũng đã nói với chồng sắp cưới của mình về mối quan hệ với người cũ, tôi cũng nói tôi không còn trinh tiết nhưng anh vẫn chấp nhận và không dò xét tôi về chuyện này. Nhưng nghĩ đến chuyện tình cũ đòi công khai ảnh giường chiếu cho chồng tôi biết tôi vẫn cảm thấy sợ hãi và lo lắng.

Tôi có nên nói thật với chồng chưa cưới biết chuyện trước khi người cũ tìm đến anh để nói hết sự thật và tung ảnh nhạy cảm, hay đồng ý đến gặp người cũ để đàm phán, để yêu cầu anh ta không còn làm phiền đến cuộc sống riêng của tôi nữa?. Rất mong độc giả cho tôi lời khuyên, tôi xin cảm ơn!

Chồng đánh tôi vào đêm tân hôn

Chồng đánh tôi vào đêm tân hôn: Khi vừa về đến nhà riêng, chồng mới cưới nói rằng có chuyện cần nói với tôi. Tôi đi theo anh như một phản xạ. Nhưng khi cánh cửa phòng cưới sập lại cũng là lúc Q bất ngờ dành cho tôi những cái tát như trời giáng.

Chào các bạn!

Hơn 1 năm yêu anh – chồng mới cưới của tôi hiện nay, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng tình yêu của chúng tôi lại sớm nở tối tàn như thế. Có lẽ trên đời này, tôi là cô dâu bất hạnh nhất khi chỉ được vui vẻ vài giờ trong ngày cưới. Tôi cứ nghĩ đêm tân hôn của chúng tôi sẽ cực kỳ mật ngọt, nào có ai ngờ một cô dâu là tôi lại lãnh ngay cái tát của chồng ngay ngày thiêng liêng nhất đời mình thế này.

Bao buồn tủi, nhục nhã, đau đớn cứ bủa vây lấy tôi suốt 2 ngày qua. Mới có 2 ngày sau đám cưới hoành tráng mà nhìn tôi tiều tụy khiến ai cũng phát hoảng. Chồng mới cưới của tôi thì không thèm nhìn mặt tôi nữa. Sau tối tân hôn cho tôi vài bạt tai trời giáng, anh đã xách va li ra khỏi nhà và từ đó đến nay không về. Cũng may, chúng tôi không sống cùng bố mẹ chồng nên hiện vẫn chưa ai biết tình trạng này.

Trước khi yêu và lấy chồng tôi, tôi đã từng yêu sâu đậm một người đàn ông khác. Người đàn ông ấy là mối tình đầu của tôi. Hơn 1 năm yêu nhau, tôi cũng đã trao thân cho anh. Anh nói rằng sẽ đưa tôi về giới thiệu với gia đình và dự định tổ chức đám cưới. Nhưng cái ngày ấy chưa kịp diễn ra thì anh đã bị bắt vào trại cải tạo vì bị bạn bè rủ rê chích trong một lần đi chơi cùng bạn bè vào bar.

Anh bị bắt, dù còn rất thương và yêu anh nhưng tôi lại không dám tới thăm anh. Tôi sợ bố mẹ, bạn bè của tôi biết tôi yêu một người đang ở trại cải tạo thì họ sẽ không bao giờ đồng ý. Và tôi đã bạc bẽo bỏ anh lúc anh gặp hạn như thế. Suốt 3 năm anh ở trại giam, tôi chưa một lần đến thăm anh. Tôi cũng không 1 lần liên lạc với anh. Có lẽ vì thế mà những ngày tháng ở trong trại cải tạo, anh càng hận tôi.

Còn tôi, gần 2 năm sau ngày anh bị bắt, tôi cũng dần nguôi ngoai nỗi nhớ anh. Vì thế tôi đã chấp nhận tình cảm của một Q- người đàn ông khác đã theo đuổi tôi suốt hơn 1 năm. Người đàn ông ấy chính là chồng mới cưới của tôi bây giờ.

Yêu Q, tôi nhiều lần định nói với anh về chuyện quá khứ luôn ám ảnh tôi mấy năm qua. Song lần nào tôi định nói, Q cũng luôn thể hiện là người đàn ông rộng lượng. Q bảo chuyện quá khứ của tôi dù có ghê gớm thế nào thì cũng không quan trọng. Q nói Q không muốn nghe và tôi cũng không cần nhắc lại quá khứ đầy ám ảnh của mình. Nghe Q nói vậy, tôi thấy nhẹ nhõm và toàn tâm toàn ý yêu Q.



Chỉ thỉnh thoảng mỗi lúc đi chơi cùng Q mà được Q chiều chuộng, tôi lại nhen lên nỗi nhớ về mối tình đầu với bao day dứt áy náy. Suốt thời gian bên người mới, đã có lúc tôi muốn một lần đến thăm tình đầu để xem người ấy sống ra sao. Song tôi lại không đủ dũng khí. Với lại, tôi nghĩ bấy nhiêu ngày mất liên lạc, chắc anh ấy cũng đã quên tôi. Do đó, tôi không nên khơi gợi quá khứ ấy lên làm gì, nhất là khi tôi có Q ở bên.

1 năm yêu Q, vì có bầu 2 tháng ngoài ý muốn nên Q đã quyết định lên kế hoạch tổ chức đám cưới. Và ngày cưới của chúng tôi đã định. Cả hai chúng tôi cũng như gia đình 2 bên, ai cũng háo hức, vui mừng cho hai đứa.

Trong ngày vui của tôi tại nhà riêng, khi tôi đang tất bật tiếp khách khứa thì mặt tôi bỗng tái nhợt khi thấy người yêu cũ xuất hiện. Anh ăn mặc rất nhã nhặn, lịch sự và tiến tới bên tôi kéo tôi vào phòng riêng của tôi. Anh nói anh mới ra khỏi trại cải tạo và đến đây tìm tôi luôn thì mới hay tin đây là ngày cưới của tôi.

Cứ thế, anh trách cứ tôi bạc bẽo bỏ anh lúc anh hoạn nạn. Anh trách tôi đã không đến thăm anh dù chỉ một lần. Nói chung anh trách móc tôi rất nhiều, còn tôi thì chỉ biết khóc và đầu óc tôi mụ mị, tai tôi ù đi trước những lời anh nói. Tôi xin lỗi anh và bảo anh hãy quên tôi đi và đừng tìm gặp lại tôi nữa vì tôi đã thuộc về người đàn ông khác.

Nhưng anh cứ nói càng nhớ tôi bao nhiêu thì càng hận tôi. Rồi anh muốn làm chuyện ấy với tôi. Tôi nhất quyết kháng cự nhưng bất khả kháng. Chỉ đến khi tôi gào lên rằng mình đang có thai 2 tháng với Q, anh mới chịu dừng lại. Trước khi bỏ đi, anh còn nói với tôi rằng sẽ nói tất cả điều này với chồng sắp cưới của tôi. Anh bảo, một người phụ nữ bội bạc, bạc bẽo, có mới nới cũ như tôi không đáng được hưởng hạnh phúc.

Dù rất mệt mỏi và tâm trạng bấn loạn khi gặp người yêu cũ, nhưng vì là ngày cưới của mình nên tôi vẫn phải cố gắng tỏ ra bình thường và tiếp khách rồi đón dâu. Tôi không thể ngờ được, người yêu cũ nói là làm thật. Chỉ trong khoảng 2-3 tiếng đồng hồ trước khi đưa dâu, anh đã bằng mọi cách tìm gặp Q để nói hết tất thảy quá khứ của tôi và anh.

Lúc đón dâu, Q dù biết hết quá khứ của tôi nhưng anh vẫn cố đóng vai một chú rể bình thường. Chúng tôi vẫn cùng nhau tiếp khách, cùng nhau làm lễ gia tiên, cùng cười hạnh phúc. Bữa tối đầu tiên ở nhà chồng, anh vẫn rất bình thường cùng mọi người. Nhìn biểu hiện của chồng mới cưới như thế, tôi đã từng nghĩ, chắc bạn trai cũ của tôi không nói gì với anh cả.

Cho tới sau khi ăn và dọn dẹp xong, chúng tôi xin phép đi về nhà riêng của mình ở cách đó 7 km thì anh vẫn chở tôi bình thường. Anh chỉ có vẻ lầm lì ít nói hơn. Tôi cũng thấm mệt sau ngày tiếp khách nên cũng gục vào vai anh ngủ.

Khi vừa về đến nhà riêng, chồng mới cưới nói có chuyện cần nói. Tôi cũng hơi ngạc nhiên khi nghe anh nói vậy song vẫn đi theo anh về phòng. Khi cánh cửa phòng cưới sập lại cũng là lúc anh bất ngờ dành cho tôi những cái tát như trời giáng. Rồi Q nói rằng, Q ghê tởm cách sống bội bạc của tôi. Q nói một người vợ như tôi Q không cần và không muốn có. Nói rồi, Q nhanh chóng bỏ vài bộ quần áo vào va li và ra khỏi nhà ngay tối tân hôn.

Suốt cả đêm tân hôn hôm ấy, một mình ở lại căn phòng hạnh phúc trong đau đớn. Tôi như phát điên. Hôm nay tôi cũng vẫn thế. Tôi không nghĩ được gì và phải làm như thế nào? Sao bỗng nhiên tôi lại rơi vào tình cảnh tiến lui không được này? Có phải người như tôi đáng bị trừng phạt như vậy không?

Chủ Nhật, 25 tháng 9, 2016

Tôi đã cho đồng nghiệp quan hệ trong khách sạn

Tôi đã cho đồng nghiệp quan hệ trong khách sạn: Tôi có một gia đình hạnh phúc, một người chồng rất mực yêu thương mình và những đứa trẻ xinh đẹp, vậy mà tôi lại không biết trân trọng…

Tôi đang sống trong những tháng ngày đau khổ, dằn vặt nhất của cuộc đời mình. Tôi sắp sửa mất đi tất cả, chồng con, công việc, thậm chí cả danh dự. Tất cả cũng bởi một phút yếu lòng, ngã vào vòng tay người đàn ông khác.

Tôi và anh ta làm cùng công ty, hai anh em cùng một nhóm làm việc, thi thoảng có những chuyến công tác cùng nhau. Nhưng giữa chúng tôi chưa xảy ra chuyện gì, cho đến một ngày cả hai đang trong chuyến công tác, chúng tôi đã uống vài chén rượu với đối tác, và chẳng hiểu sao tôi lại đồng ý để anh vào phòng khách sạn và quan hệ với anh.

Tôi cứ nghĩ, chuyện hôm đó chỉ có tôi và anh biết, anh không nói ra, tôi không nói ra thì làm sao mà ai biết được. Vậy mà, vợ anh lại biết chuyện, chị đến nói với chồng tôi.



Không giống như nhiều người đàn ông khác, khi biết vợ ngoại tình anh ta sẽ đánh đập, chồng tôi là một người đàn ông điềm đạm và lịch sự, nhưng có lẽ anh cũng suy nghĩ và đấu tranh tư tưởng khá nhiều, anh gọi tôi về nhà vào buổi trưa, khi các con tôi không có ở nhà và hỏi tôi lý do.

Tôi thật bẽ bàng trong cái giây phút đó, nhưng tôi lại không thể nói dối anh, tôi đã thú nhận, nhưng mối quan hệ đó với tôi không phải là tình yêu, bởi vì tôi chỉ yêu anh thôi, đó chỉ là giây phút yếu lòng khi đã có chút men rượu trong người. Tôi cũng không hiểu sao lại như thế. Nhưng chồng không tin tôi, anh nói phụ nữ đã ngoại tình thì coi như chẳng còn gì, anh nói nếu tôi muốn ly hôn thì viết đơn anh ký, nhưng anh sẽ nuôi con, vì tôi không xứng đáng làm mẹ chúng.

Tôi không đủ can đảm viết và ký vào đơn ly hôn, bởi tôi vẫn yêu chồng, thương con. Tôi không muốn mất những tháng ngày hạnh phúc tôi đã từng có, không muốn một người phụ nữ nào khác thay thế tôi trong trái tim anh.

Tôi đang cố gắng sửa chữa lỗi lầm của mình, quan tâm đến anh nhiều hơn, lo lắng cho anh và các con chu đáo hơn, nhưng chồng tôi không để ý đến điều đó, anh cũng chẳng buồn nhìn tôi khi nói chuyện, bữa ăn anh cũng chẳng nói với tôi câu nào. Tôi có đi sớm, về muộn anh cũng chẳng hỏi, tôi đau ốm anh cũng chẳng quan tâm xem đã uống thuốc chưa. Tôi thấy đau đớn và cảm giác như mình sắp mất anh.

Vợ người tình khi biết tôi và chồng chị có quan hệ, chị đã đến báo tổ chức và tất cả mọi người trong cơ quan đều biết chuyện, họ coi thường, dè bửi nhân cách của tôi. Không chịu đựng được nên tôi đã xin nghỉ việc khi chưa có một công việc mới.

Từ một người phụ nữ hạnh phúc, có công việc ổn định, có người chồng hết mực yêu thương và những đứa con xinh xắn, giờ tôi đang dần mất đi tất cả, nhìn thấy những tháng ngày hạnh phúc đang tuột khỏi tay mình nhưng tôi cũng chẳng biết làm gì để giữ lại. Tôi đã sai rồi, làm gì để chồng có thể tha thứ cho tôi?.

10 năm chồng vẫn dày vò tôi chuyện trinh tiết

10 năm, chồng vẫn dày vò tôi chuyện trinh tiết: Cưới nhau được 10 năm, có với nhau 2 mặt con, nhưng chưa lúc nào chồng quên tôi đã từng mất trinh trước khi làm vợ anh.

Trước khi trở thành người phụ nữ 35 tuổi, có chồng và 2 đứa con, tôi đã từng là một cô gái trẻ và khá xinh đẹp. Nhiều người yêu tôi, và tôi cũng yêu say đắm một người, anh hơn tôi 2 tuổi, hát hay, đàn giỏi, ga lăng. Anh là thần tượng của nhiều cô gái, trong đó có tôi.

Chúng tôi đến với nhau nhẹ nhàng như định mệnh, tình yêu thời sinh viên, dại khờ và bồng bột, tôi chẳng suy nghĩ gì hơn được những lúc ở bên anh, và cả anh cũng thế.



Rồi giống như nhiều cặp tình nhân khác, chúng tôi cũng vượt qua giới hạn của tình yêu, chúng tôi cũng hứa hẹn một đám cưới, và sinh ra những đứa trẻ đáng yêu, nhưng sau khi ra trường, cả bố mẹ tôi và bố mẹ anh đều muốn chúng tôi về quê làm việc, nhất là bố mẹ tôi, chỉ có mình tôi là gái nên không muốn tôi lấy chồng xa. Chúng tôi chia tay nhau và tôi gặp, quen chồng tôi bây giờ, anh làm cùng cơ quan với bố tôi.

Là một cô gái thẳng thắn, nên trước khi nhận lời yêu anh, tôi cũng kể đã từng yêu và chia tay, tình yêu của chúng tôi đẹp và đã đi quá giới hạn tình yêu.

Chồng tôi lúc ấy còn nói, chuyện mất trinh tiết trước hôn nhân bây giờ quá bình thường và anh không quan tâm đến chuyện quá khứ, quan trọng là hiện tại và tương lai sống với nhau như thế nào. Tôi không yêu anh, nhưng thích câu nói thẳng thắn, đầy trách nhiệm của anh, nên đã đồng ý làm vợ anh.

Đám cưới của chúng tôi tổ chức sau đó không lâu, tôi đã từng có những ngày tháng rất hạnh phúc ở bên chồng, và thầm cảm ơn số phận đã mang anh đến cho tôi. Nhưng chỉ được vài năm, rồi sau khi tôi sinh đứa con thứ 2, anh bắt đầu thay đổi, anh thường xuyên hỏi về quá khứ của tôi, thậm chí còn bắt tôi so sánh giữa anh và người cũ, ai khỏe hơn, ai chuyên nghiệp và làm tôi thăng hoa hơn.

Có khi trước mặt con cái, trước mặt bạn bè, anh cũng nhắc chuyện cũ với thái độ đầy hằn học. Những lúc đó tôi cảm thấy ê chề, nhục nhã, tôi đã nói vơi anh chấm dứt việc nhắc lại, nhưng anh không những không nghe mà còn quá đáng hơn. Anh còn viết cả lên mạng xã hội, bóng gió về chuyện tôi không còn trinh tiết khi đến với anh và tag cả tên tôi và một số người bạn của tôi, của anh vào đó.

Hàng đêm, anh vẫn đay nghiến tôi, dằn vặt tôi về chuyện đã cách đây hơn một thập kỷ. Chúng tôi đã có với nhau 10 năm chung sống, có hai đứa con, đã trải qua biết bao nhiêu thăng trầm của cuộc sống, vậy mà anh vẫn chưa thể quên được phút sai lầm trong quá khứ của tôi sao? Tôi phải làm gì, để anh không còn dằn vặt tôi về quá khứ.

Chồng bỏ vợ con đi theo cô gái 9X

Chồng bỏ vợ con đi theo cô gái 9X: Chưa bao giờ tôi nghĩ có ngày phải lên báo tâm sự chuyện gì đình như thế này. Nhưng tôi đang rất đau đớn và không biết phải tâm sự cùng ai.

Tôi năm nay đã ngoài 40 tuổi, tôi lấy chồng được hơn 20 năm, chồng hơn tôi 2 tuổi. Tôi làm giáo viên, còn chồng làm kinh doanh, anh mở công ty. Trước đây, cuộc sống của vợ chồng tôi rất hạnh phúc, vợ chồng yêu thương, tôn trọng nhau, hai đứa con ngoan ngoãn, học giỏi, họ hàng ai cũng nói lấy vợ chồng tôi làm gương để những gia đình khác phấn đấu học tập, giữ gìn hạnh phúc gia đình.

Hơn 20 năm sống cùng chồng, tôi hoàn toàn tin tưởng vào nhân cách của anh, tôi vẫn tự hào khoe với bạn bè rằng, chồng tôi là người đàn ông hoàn hảo, không rượu chè, không cờ bạc, không gái gú… anh rất yêu thương vợ con và thường xuyên chia sẻ với tôi việc nhà. Mang tiếng là giám đốc công ty, nhưng đi làm về anh vẫn nấu cơm, rửa bát, dọn dẹp nhà cửa và chăm sóc con cái giúp tôi. Ngày lễ, ngày Nhà giáo Việt Nam không khi nào anh quên tặng hoa và đưa mẹ con tôi đi ăn uống.



Hơn 20 năm chúng tôi sống như vậy, anh vẫn nói chẳng người phụ nữ nào bằng tôi, nên từ khi quen tôi chẳng có tình cảm với ai nữa. Tôi đang hạnh phúc với những gì mình có, và rất tự hào vì chồng, vì con, vì tổ ấm của mình.

Nhưng gần 1 năm nay, sự bình yên của gia đình tôi không còn, chồng tôi cũng không phải là người đàn ông mẫu mực, thích yêu thương và chia sẻ việc nhà với vợ. Anh hay đi sớm về muộn, để ý nhiều hơn trong cách ăn mặc, tôi không nghĩ anh có bồ vì rất tin tưởng chồng. Nhưng rồi điều đó là sự thật.

Bồ của anh là một cô gái trẻ, chỉ hơn con gái của tôi có vài tuổi, cô gái ấy xinh đẹp, gợi cảm, mới lạ, có lẽ đây là những lý do để chồng tôi yêu cô ấy. Từ khi biết chuyện, khi các con tôi còn chưa biết bố chúng có bồ, tôi đã khuyên can chồng dừng lại, không vì tôi cũng vì các con, vì các con tôi đang tuổi ăn tuổi lớn, tuổi nhạy cảm với mọi thứ xung quanh. Nhưng chồng không dừng lại, anh nói lời xin lỗi với tôi, vì không thể chuẩn mực cùng tôi đi đến hết cuộc đời này, nhưng sẽ không bao giờ bỏ mẹ con tôi để sống với cô ta.

Vậy mà gần đây, khi các con tôi biết chuyện, gây áp lực với bố, anh đã tuyên bố sẽ bỏ mẹ con tôi để đến với cô gái kia. Tôi chưa bao giờ nghĩ có ngày mình lại phải lên báo mạng để tâm sự chuyện gì đình, nhưng thực sự tôi chẳng biết tâm sự chuyện này với ai, cũng chẳng biết phải làm gì để chồng quay về, gia đình tôi lại đầm ấm, hạnh phúc như xưa.

Không thể đáp ứng nổi nhu cầu của chồng

Không thể đáp ứng nổi nhu cầu của chồng: Không ngày nào chồng không đòi hỏi tôi chuyện chăn gối, không chiều thì chồng giận dỗi, chiều thì tôi không đủ sức.

Tôi và chồng bằng tuổi, chúng tôi cưới nhau đến nay đã được 10 năm, có một con, hiện tôi đang mang bầu đứa con thứ 2.

Chồng tôi có công việc ổn định, tuy thu nhập không cao nhưng được cái nhàn hạ, cuối tuần lại được nghỉ để lo cho gia đình, con cái.

Công việc của tôi thì vất vả hơn, mất nhiều thời gian hơn, nhưng bù lại thu nhập cũng cao hơn chồng, vì thế mà cuộc sống hai vợ chồng cũng đỡ vất vả thiếu thốn.



Chồng tôi không cờ bạc, rượu chè, anh cũng không có nhiều bạn bè và rất yêu vợ, con. Một ngày không gặp nhau, anh nhắn tin và điện thoại cho tôi rất nhiều lần chỉ để hỏi xem tôi ăn cơm chưa, có mệt không, ở cơ quan có chuyện gì không?. Sống với chồng, tôi luôn có cảm giác mình an toàn và nhận được sự quan tâm, yêu thương hết mực của anh.

Anh cũng rất quan tâm đến những người thân trong gia đình tôi, nên bố mẹ tôi và các anh chị em, các cháu trong nhà ai cũng quý mến anh. Có việc gì họ cũng điện thoại hỏi và tham khảo ý kiến của anh khi đưa ra quyết định.

Tôi cũng tương đối hài lòng về chồng mình, duy chỉ có chuyện chăn gối là không thể chấp nhận được. Từ khi cưới nhau đến nay, không một ngày nào là chồng không đòi hỏi tôi chuyện chăn gối, không đáp ứng nhu cầu thì anh giận dỗi, cho là tôi có bồ bịch, không còn yêu anh, không có cảm xúc khi ở bên anh.

Mà cố để đáp ứng nhu cầu của anh thì thực sự tôi không đủ sức, nhiều hôm công việc nhiều, tôi phải thức đêm đến 2-3 giờ sáng mới làm xong công việc vậy mà xong chồng lại bắt phải chiều anh xong mới được đi nghỉ.

Những lúc ấy tôi chẳng còn hứng thú gì, thay vào đó là mệt mỏi, bực bội.

Thứ Năm, 15 tháng 9, 2016

Chồng nghĩ tôi lấy anh chỉ để lấp chỗ trống

Chồng nghĩ tôi lấy anh chỉ để lấp chỗ trống: Chồng không tin vào tình yêu tôi dành cho anh và cho rằng tôi lấy anh chỉ để quên được người cũ…

Tôi và chồng cùng học đại học, anh yêu tôi ngay từ năm chúng tôi là sinh viên năm thứ nhất, nhưng ngày ấy tôi lại không có tình cảm với anh. Người tôi yêu là một người khác, cũng học cùng lớp với chúng tôi.

Ngày ấy, tình yêu của chúng tôi đẹp và là niềm khao khát của tất cả những sinh viên trong lớp. Biết tôi đã có người yêu, nhưng chồng tôi vẫn không bỏ ý định theo đuổi tôi, anh vẫn tặng hoa và quà cho tôi vào các ngày lễ, dù anh biết tôi chẳng yêu anh và chẳng thích thú gì nhận những món quà đó. Nhưng anh vẫn theo đuổi và âm thầm dõi theo từng bước chân của tôi.



Rồi tình yêu của chúng tôi rạn nứt, chúng tôi chia tay nhau khi tốt nghiệp đại học. Biết tôi chia tay người yêu, chồng tôi “tấn công” mạnh và tôi đồng ý yêu anh, nhưng ban đầu chỉ là lấp chỗ trống, rồi sau đó tôi nhận ra tình yêu chân thành của chồng mình, và dành hết tình yêu cho anh. Chúng tôi cưới nhau sau đó 2 năm. Và đến nay, chúng tôi đã có 3 năm sau đám cưới, có với nhau một đứa con.

Nhưng trong suốt thời gian yêu nhau và sau đám cưới, chưa lúc nào chồng tôi hết ghen với quá khứ của tôi. Lúc nào anh cũng cho rằng tôi yêu anh chỉ để “lấp chỗ trống”, chứ tôi chưa bao giờ quên người cũ. Anh còn nghi ngờ tôi và người cũ vẫn thường xuyên liên lạc với nhau, dù chuyện đó không xảy ra và mặc cho tôi giải thích như thế nào thì anh vẫn không bao giờ tin tưởng vợ mình.

Anh bắt tôi chứng minh điều mình nói bằng cách bắt tôi vứt bỏ tất cả những kỷ niệm về người cũ, từ những kỷ vật người cũ tặng tôi từ hồi còn yêu, hay những bức ảnh chụp chung của tôi và người cũ, rồi cả những bức ảnh chúng tôi chụp chung với các bạn trong lớp, trong đó có cả chồng tôi, nhưng anh cũng bắt tôi bỏ bằng hết.

Anh muốn xóa hết những gì liên quan đến người cũ trong suy nghĩ và trái tim của tôi. Tôi cũng đã làm tất cả theo yêu cầu của chồng, không giữ lại thứ gì, nhưng tất cả vẫn chưa đủ chứng minh để chồng tôi tin rằng giữa tôi và người cũ không còn liên lạc gì với nhau.

Thỉnh thoảng trong những câu chuyện vui giữa hai vợ chồng, hay bất chợt anh lại hỏi tôi về người cũ, và bắt tôi phải trả lời có còn yêu, còn nhớ đến người ấy hay không?. Có bao giờ hối hận khi lấy anh làm chồng hay không. Có một lần tôi nhận được tin nhắn chúc mừng từ số máy lạ vào ngày 20/10, chồng tôi cứ tra hỏi bằng được đó là ai, tôi nói không biết đó là ai vì không có tên, nhưng chồng vẫn không tin và cho rằng đó là người cũ của tôi. Chồng tôi còn nói tôi và người cũ vẫn thường nhắn tin, và hẹn hò với nhau sau lưng anh.

Tôi đã giải thích với chồng rất nhiều lần, nhưng dường như anh vẫn không bao giờ tin, tôi cũng chẳng biết mình phải chứng minh như thế nào để anh tin nữa. Tôi phải làm gì để chồng không còn nghi ngờ tôi và để những nghi ngờ đó không ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình tôi.

Thứ Ba, 13 tháng 9, 2016

Lỡ cho cái ngàn vàng giờ nói chia tay cũng khó

Lỡ cho cái ngàn vàng giờ nói chia tay cũng khó: Tôi lại không đủ can đảm nói với anh điều đó vì đã lỡ quan hệ với anh rồi.

Tôi và bạn trai quen nhau được 2 tháng thì bắt đầu yêu. Lúc ấy tôi cũng chưa thích lắm nhưng thấy bạn bè xung quanh ai cũng có đôi, có cặp để đi chơi vào những tối thứ 7 trong khi đó mình thì cứ thui thủi một mình ở nhà gặm nhấm nỗi buồn, tôi đã nhận lời làm bạn gái anh mặc cho tình cảm chưa thực sự sâu sắc.

Chúng tôi bắt đầu hẹn hò, đi chơi với nhau vào những tối thứ 7. Những buổi đi chơi ấy có nhàm chán, có khi hai người ngồi cạnh nhau mà chẳng biết nói chuyện gì. Nhiều lúc tôi cảm thấy cô đơn khi anh không có khiếu hài hước.



Mọi chuyện hai đứa nói với nhau chỉ được vài câu thì lại đi vào ngõ cụt. Tôi cảm nhận được rằng giữa chúng tôi còn có một khoảng cách xa xôi mà chưa thể diễn tả thành lời. Nhiều lần suy nghĩ tôi đã định nói lời chia tay với anh, nhưng chưa thể bộc bạch được.

Lúc đó thực sự tình cảm của tôi đã đi xuống và không còn hứng thú khi đi bên anh nữa. Có chăng chỉ là tính cả nể mỗi khi anh rủ đi đâu đó cùng, khiến tôi khó từ chối. Một lần gần đây trong một chuyến đi chơi anh đã đưa tôi vào nhà nghỉ. Cứ nghĩ rằng hai đứa đang mệt thì vào đó chỉ nghỉ ngơi, ôm hôn, nào ngờ hôm đó tôi đã không giữ được bản thân mà trao cho anh đời con gái.

Sau buổi vào nhà nghỉ định mệnh ấy, tâm trạng tôi càng trở nên rối bời, tình cảm tụt dốc hơn. Càng suy nghĩ thì lại càng cảm thấy mình tội lỗi, lo sợ đến mất ngủ. Sợ gia đình biết chuyện sẽ mắng chửi, cho rằng tôi hư hỏng, lo lắng ngỡ mình có bầu thì sẽ phải xử lý thế nào?

Mặc cho anh vẫn hàng ngày nhắn tin, gọi điện quan tâm nhưng trong đầu tôi cảm thấy nặng trĩu. Chỉ muốn nói lời chia tay để tự giải thoát cho mình khỏi cảnh bế tắc này. Thế nhưng tôi lại không đủ can đảm nói với anh điều đó vì đã lỡ quan hệ với anh rồi.

Giờ cảm xúc yêu đương trong tim tôi đã không còn, khiến tôi từ chối đi bên anh. Tôi muốn tránh mặt thì anh lại muốn tôi giải thích. Anh nói rằng đã ngủ cùng nhau rồi sao giờ còn ngại ngần? Anh vẫn quan tâm và yêu tôi tha thiết.

Chỉ có điều tôi cảm thấy mình là một đứa con gái hư hỏng, tội lỗi. Hàng đêm tôi mất ngủ suy nghĩ. Tình yêu thì không còn mà vẫn cứ duy trì mối quan hệ này để thỏa mãn nhu cầu sinh lý thì có quá ích kỷ không? Mà nói chia tay sẽ làm cho anh suy sụp và tôi cũng mất tự tin nếu có người con trai khác theo đuổi. Tôi phải làm sao đây?

Tinh binh trào ra ngoài sau khi quan hệ với bạn trai

Tinh binh trào ra ngoài sau khi quan hệ với bạn trai: Chúng em đã sống với nhau như vợ chồng, không may em bị dính thai và đã đi phá bỏ. Sau khi phá thai 4 tháng em cảm thấy hơi lạ là khi chúng em kết thúc cuộc âu yếm thì tinh trùng của anh cũng đi ra theo

Có lúc em cố giữ lại nhưng khi đứng dậy thì nó cũng bị trào ra, lần nào cũng vậy. Em đang rất lo lắng không biết có phải do di chứng của lần phá thai đầu tiên không.



Em sợ rằng mình sẽ không có con được nữa. Còn một tháng nữa chúng em sẽ tổ chức cưới, em đang rất lo lắng. Mong được sự tư vấn (Nguyễn Vân).

Về vấn đề bạn hỏi chúng tôi xin trao đổi như sau:

Cấu tạo của âm đạo là theo chiều dốc nếu nhìn thẳng từ hậu môn lên. Khi quan hệ âm đạo sẽ giãn ra cho phù hợp với độ lớn của dương vật. Nhiều lần quan hệ cộng với bạn đã phá thai do tác động của dụng cụ phá thai làm cửa mình của bạn có thể rộng ra, nhưng điều đó không hề ảnh hưởng đến chuyện sinh con của bạn sau này.

Bạn thắc mắc là sao tinh trùng lại không ở lại trong âm đạo mà đi ra luôn đó là do bạn nằm ngang bằng thì theo độ dốc tinh trùng dễ dàng đi ra thôi. Trong trường hợp của bạn lại đứng dậy luôn sau khi quan hệ thì đương nhiên tinh trùng sẽ chảy theo.

Bạn chỉ có nguy cơ vô sinh nếu hậu quả của phá thai như: rách tử cung, viêm buồng trứng còn bạn hoàn toàn có thế khắc phục được việc các chú tinh binh theo ra ngoài bằng cách kê cao hông và nằm lâu sau khi quan hệ thì tinh trùng sẽ đi vào sâu trong chứ không tràn ra ngoài được.

Thứ Bảy, 10 tháng 9, 2016

Hết lửa “yêu” vì chồng mê game

Hết lửa “yêu” vì chồng mê game: Cố tình tắt máy tính để nói chuyện thì anh miễn cưỡng “giao ban” khiến tôi mất hứng…

Tôi năm nay 30 tuổi, lập gia đình được 6 năm rồi và hiện giờ đang có 2 bé gái một lên 4, còn một mới sinh được 6 tháng. Trước kia chúng tôi có thời gian yêu nhau gần 2 năm thì cưới. Cuộc sống ban đầu rất hạnh phúc, anh là người đàn ông hiền lành, sống có trách nhiệm với gia đình, vợ con.

Nhưng kể từ khi tôi mang thai lần thứ hai, siêu âm biết đứa con sắp sinh ra là gái nên chồng tôi sinh ra chán chường. Anh thường xuyên vào mạng, tham gia các cuộc chơi game online tối ngày. Thời gian phải đi làm thì thôi chứ còn cứ có bất cứ lúc nào cảm thấy rỗi rãi một tí là anh lao đầu vào cày game.



Tôi đã khuyên bảo chồng nhiều lần từ nhẹ nhàng, thủ thỉ nói anh nên quan tâm đến gia đình, cùng em chăm sóc con, gái hay trai thì cũng là con mình sinh ra, chúng nó ngoan ngoãn là hạnh phúc rồi, đâu phải có con trai mới là hạnh phúc. Vậy mà anh vẫn không chịu từ bỏ, tối nào cũng thức đến khuya chơi game.

Ức chế, tức giận tôi đã cáu bẳn, đay nghiến chồng, thậm chí đã ôm con về nhà ngoại để gây áp lức với chồng. Thế mà chồng vẫn cứ dửng dưng như không có chuyện gì xảy ra. Không thể thi “gan” được với chồng nên tôi đành phải đưa con quay về.

Vậy mà cũng chỉ được tối hôm đó chồng nằm nói chuyện với con, vợ chồng giao ban qua loa. Đên hôm sau anh lại vùi đầu vào máy tính với các trò chơi trên mạng tới tận khuya.

Thời gian vợ chồng nói chuyện với nhau rất ít, tôi phải dành toàn bộ thời gian chăm sóc con cái, từ việc tắm giặt, ăn uống đến ru cho chúng ngủ ngon giấc. Trong khi chồng thì cứ vùi đầu vào điện tử.

Tôi muốn hỏi gì anh cũng chẳng để tâm đến, có khi phải hỏi đến mấy lần anh mới thèm trả lời. Thậm chí còn tỏ ra cáu gắt vì tôi hỏi nhiều khiến anh mất tập trung. Ấy thế nhưng mỗi khi anh chơi thua là anh lại cáu tức giận, đổ lỗi do tôi nhờ việc nọ, việc kia khiến anh mất thời gian để thua trận.

Tôi đã tâm sự với chồng nhiều lần là tôi cảm thấy cô đơn khi mà anh ngoài thời gian đi làm về chỉ biết đến game mà chẳng biết xem con cái chúng nó thế nào? Ngay cả chuyện vợ chồng anh cũng chẳng thèm ngó ngàng gì tới.

Vậy mà chồng vẫn bỏ ngoài tai những gì tôi nói, nhiều lần ru con ngủ xong nằm trên giường muốn chuyện trò, quan tâm gần gũi chồng mà chồng cứ ôm lấy cái máy tính khiến tôi nhìn mà muốn rơi nước mắt. Cố tình tắt máy tính để nói chuyện thì anh miễn cưỡng “giao ban” khiến tôi mất hứng. Rồi sau đó anh lại ngồi dậy để chơi tiếp đến tận gần sáng hôm sau.

Cứ như vậy nên giờ trái tim tôi trở lên chai sạn, cảm thấy hết ham muốn yêu. Nhìn anh ngồi lỳ bên chiếc máy tính khiến tôi suy nghĩ. Dường như vợ chồng tôi đang lạc mất nhau. Làm thế nào thể chồng suy nghĩ khác đi mà quay về với cuộc sống thực tại.

Bài đăng phổ biến