Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2016

Tình cũ dọa tung ảnh nóng khi biết tôi lấy chồng

Tình cũ dọa tung ảnh nóng khi biết tôi lấy chồng: Biết tôi chuẩn bị lấy chồng, tình cũ liên tục điện thoại, nhắn tin đe dọa công khai ảnh nhạy cảm của tôi và anh ta.

Tôi và người cũ quen và yêu nhau 2 năm, trong khoảng thời gian đó chúng tôi đã có hơn 1 năm sống với nhau như vợ chồng tại nhà riêng của anh ta, sau đó tôi phát hiện anh có thêm những mối quan hệ khác ngoài tôi, anh thường xuyên nói dối tôi và không thành thật trong mọi chuyện nên đã chủ động chia tay. Lúc này anh ta ra sức níu kéo, nhưng tôi không chấp nhận.

Sau khi chia tay, tôi bỏ ra ngoài sinh sống, anh ta vẫn liên tục níu kéo, nhờ bạn bè và đến cả công ty của tôi để xin tôi quay về, anh ta hứa sẽ thay đổi tính cách và không làm tôi phải buồn, sẽ làm đám cưới ngay lập tức và không có ai khác ngoài tôi. Nhưng cảm thấy không còn tình yêu, không còn niềm tin vào con người ấy nên tôi không đồng ý.



Hồi tháng 6 năm ngoái tôi có quen một người, anh hơn tôi 5 tuổi, chúng tôi cảm thấy hợp nhau nên sau vài tháng tìm hiểu thì quyết định đi đến hôn nhân, sau khi biết tôi chuẩn bị kết hôn, người tình cũ liên tục điện thoại, nhắn tin cho tôi, anh ta đòi hẹn gặp tôi để nói chuyện, tôi không đồng ý thì anh ta đe dọa sẽ không để cho tôi yên, sẽ công khai ảnh giường chiều của tôi và anh ta cho chồng chưa cưới của tôi biết chuyện.

Dù trước khi đi đến hôn nhân, tôi cũng đã nói với chồng sắp cưới của mình về mối quan hệ với người cũ, tôi cũng nói tôi không còn trinh tiết nhưng anh vẫn chấp nhận và không dò xét tôi về chuyện này. Nhưng nghĩ đến chuyện tình cũ đòi công khai ảnh giường chiếu cho chồng tôi biết tôi vẫn cảm thấy sợ hãi và lo lắng.

Tôi có nên nói thật với chồng chưa cưới biết chuyện trước khi người cũ tìm đến anh để nói hết sự thật và tung ảnh nhạy cảm, hay đồng ý đến gặp người cũ để đàm phán, để yêu cầu anh ta không còn làm phiền đến cuộc sống riêng của tôi nữa?. Rất mong độc giả cho tôi lời khuyên, tôi xin cảm ơn!

Chồng đánh tôi vào đêm tân hôn

Chồng đánh tôi vào đêm tân hôn: Khi vừa về đến nhà riêng, chồng mới cưới nói rằng có chuyện cần nói với tôi. Tôi đi theo anh như một phản xạ. Nhưng khi cánh cửa phòng cưới sập lại cũng là lúc Q bất ngờ dành cho tôi những cái tát như trời giáng.

Chào các bạn!

Hơn 1 năm yêu anh – chồng mới cưới của tôi hiện nay, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng tình yêu của chúng tôi lại sớm nở tối tàn như thế. Có lẽ trên đời này, tôi là cô dâu bất hạnh nhất khi chỉ được vui vẻ vài giờ trong ngày cưới. Tôi cứ nghĩ đêm tân hôn của chúng tôi sẽ cực kỳ mật ngọt, nào có ai ngờ một cô dâu là tôi lại lãnh ngay cái tát của chồng ngay ngày thiêng liêng nhất đời mình thế này.

Bao buồn tủi, nhục nhã, đau đớn cứ bủa vây lấy tôi suốt 2 ngày qua. Mới có 2 ngày sau đám cưới hoành tráng mà nhìn tôi tiều tụy khiến ai cũng phát hoảng. Chồng mới cưới của tôi thì không thèm nhìn mặt tôi nữa. Sau tối tân hôn cho tôi vài bạt tai trời giáng, anh đã xách va li ra khỏi nhà và từ đó đến nay không về. Cũng may, chúng tôi không sống cùng bố mẹ chồng nên hiện vẫn chưa ai biết tình trạng này.

Trước khi yêu và lấy chồng tôi, tôi đã từng yêu sâu đậm một người đàn ông khác. Người đàn ông ấy là mối tình đầu của tôi. Hơn 1 năm yêu nhau, tôi cũng đã trao thân cho anh. Anh nói rằng sẽ đưa tôi về giới thiệu với gia đình và dự định tổ chức đám cưới. Nhưng cái ngày ấy chưa kịp diễn ra thì anh đã bị bắt vào trại cải tạo vì bị bạn bè rủ rê chích trong một lần đi chơi cùng bạn bè vào bar.

Anh bị bắt, dù còn rất thương và yêu anh nhưng tôi lại không dám tới thăm anh. Tôi sợ bố mẹ, bạn bè của tôi biết tôi yêu một người đang ở trại cải tạo thì họ sẽ không bao giờ đồng ý. Và tôi đã bạc bẽo bỏ anh lúc anh gặp hạn như thế. Suốt 3 năm anh ở trại giam, tôi chưa một lần đến thăm anh. Tôi cũng không 1 lần liên lạc với anh. Có lẽ vì thế mà những ngày tháng ở trong trại cải tạo, anh càng hận tôi.

Còn tôi, gần 2 năm sau ngày anh bị bắt, tôi cũng dần nguôi ngoai nỗi nhớ anh. Vì thế tôi đã chấp nhận tình cảm của một Q- người đàn ông khác đã theo đuổi tôi suốt hơn 1 năm. Người đàn ông ấy chính là chồng mới cưới của tôi bây giờ.

Yêu Q, tôi nhiều lần định nói với anh về chuyện quá khứ luôn ám ảnh tôi mấy năm qua. Song lần nào tôi định nói, Q cũng luôn thể hiện là người đàn ông rộng lượng. Q bảo chuyện quá khứ của tôi dù có ghê gớm thế nào thì cũng không quan trọng. Q nói Q không muốn nghe và tôi cũng không cần nhắc lại quá khứ đầy ám ảnh của mình. Nghe Q nói vậy, tôi thấy nhẹ nhõm và toàn tâm toàn ý yêu Q.



Chỉ thỉnh thoảng mỗi lúc đi chơi cùng Q mà được Q chiều chuộng, tôi lại nhen lên nỗi nhớ về mối tình đầu với bao day dứt áy náy. Suốt thời gian bên người mới, đã có lúc tôi muốn một lần đến thăm tình đầu để xem người ấy sống ra sao. Song tôi lại không đủ dũng khí. Với lại, tôi nghĩ bấy nhiêu ngày mất liên lạc, chắc anh ấy cũng đã quên tôi. Do đó, tôi không nên khơi gợi quá khứ ấy lên làm gì, nhất là khi tôi có Q ở bên.

1 năm yêu Q, vì có bầu 2 tháng ngoài ý muốn nên Q đã quyết định lên kế hoạch tổ chức đám cưới. Và ngày cưới của chúng tôi đã định. Cả hai chúng tôi cũng như gia đình 2 bên, ai cũng háo hức, vui mừng cho hai đứa.

Trong ngày vui của tôi tại nhà riêng, khi tôi đang tất bật tiếp khách khứa thì mặt tôi bỗng tái nhợt khi thấy người yêu cũ xuất hiện. Anh ăn mặc rất nhã nhặn, lịch sự và tiến tới bên tôi kéo tôi vào phòng riêng của tôi. Anh nói anh mới ra khỏi trại cải tạo và đến đây tìm tôi luôn thì mới hay tin đây là ngày cưới của tôi.

Cứ thế, anh trách cứ tôi bạc bẽo bỏ anh lúc anh hoạn nạn. Anh trách tôi đã không đến thăm anh dù chỉ một lần. Nói chung anh trách móc tôi rất nhiều, còn tôi thì chỉ biết khóc và đầu óc tôi mụ mị, tai tôi ù đi trước những lời anh nói. Tôi xin lỗi anh và bảo anh hãy quên tôi đi và đừng tìm gặp lại tôi nữa vì tôi đã thuộc về người đàn ông khác.

Nhưng anh cứ nói càng nhớ tôi bao nhiêu thì càng hận tôi. Rồi anh muốn làm chuyện ấy với tôi. Tôi nhất quyết kháng cự nhưng bất khả kháng. Chỉ đến khi tôi gào lên rằng mình đang có thai 2 tháng với Q, anh mới chịu dừng lại. Trước khi bỏ đi, anh còn nói với tôi rằng sẽ nói tất cả điều này với chồng sắp cưới của tôi. Anh bảo, một người phụ nữ bội bạc, bạc bẽo, có mới nới cũ như tôi không đáng được hưởng hạnh phúc.

Dù rất mệt mỏi và tâm trạng bấn loạn khi gặp người yêu cũ, nhưng vì là ngày cưới của mình nên tôi vẫn phải cố gắng tỏ ra bình thường và tiếp khách rồi đón dâu. Tôi không thể ngờ được, người yêu cũ nói là làm thật. Chỉ trong khoảng 2-3 tiếng đồng hồ trước khi đưa dâu, anh đã bằng mọi cách tìm gặp Q để nói hết tất thảy quá khứ của tôi và anh.

Lúc đón dâu, Q dù biết hết quá khứ của tôi nhưng anh vẫn cố đóng vai một chú rể bình thường. Chúng tôi vẫn cùng nhau tiếp khách, cùng nhau làm lễ gia tiên, cùng cười hạnh phúc. Bữa tối đầu tiên ở nhà chồng, anh vẫn rất bình thường cùng mọi người. Nhìn biểu hiện của chồng mới cưới như thế, tôi đã từng nghĩ, chắc bạn trai cũ của tôi không nói gì với anh cả.

Cho tới sau khi ăn và dọn dẹp xong, chúng tôi xin phép đi về nhà riêng của mình ở cách đó 7 km thì anh vẫn chở tôi bình thường. Anh chỉ có vẻ lầm lì ít nói hơn. Tôi cũng thấm mệt sau ngày tiếp khách nên cũng gục vào vai anh ngủ.

Khi vừa về đến nhà riêng, chồng mới cưới nói có chuyện cần nói. Tôi cũng hơi ngạc nhiên khi nghe anh nói vậy song vẫn đi theo anh về phòng. Khi cánh cửa phòng cưới sập lại cũng là lúc anh bất ngờ dành cho tôi những cái tát như trời giáng. Rồi Q nói rằng, Q ghê tởm cách sống bội bạc của tôi. Q nói một người vợ như tôi Q không cần và không muốn có. Nói rồi, Q nhanh chóng bỏ vài bộ quần áo vào va li và ra khỏi nhà ngay tối tân hôn.

Suốt cả đêm tân hôn hôm ấy, một mình ở lại căn phòng hạnh phúc trong đau đớn. Tôi như phát điên. Hôm nay tôi cũng vẫn thế. Tôi không nghĩ được gì và phải làm như thế nào? Sao bỗng nhiên tôi lại rơi vào tình cảnh tiến lui không được này? Có phải người như tôi đáng bị trừng phạt như vậy không?

Nhắc em rằng “ta yêu nhau”, anh nhé!

Nhắc em rằng “ta yêu nhau”, anh nhé!: Đôi khi, tình yêu thật lạ. Có những câu hỏi cứ băn khoăn với những câu trả lời…

… Đôi khi rất muốn biết…
Xa cách chỉ chóng chánh trong 1 khoảnh khắc… hay là dài mãi mãi?…

Nhớ nhung chỉ làm anh buồn bã… hay tới đau nhức con tim…

Nước mắt sẽ chỉ vụt qua đôi gò má… hay sẽ chảy tới bất tận?…

Tình yêu sẽ mãi là tình yêu… hay một ngày sẽ biến thành sự căm ghét?…

Đôi khi không dám khóc vì sợ anh buồn. Nước mắt giấu vào trong tim, ghim thành những giọt máu. Nhưng cũng chẳng đau lắm nếu ngày mai anh trở lại và đem nụ cười vụt biến thành nắng. Bởi nắng sẽ hong khô và thiêu cháy cả những nỗi đau lâu bền nhất.

Và có những lúc lại tự hỏi: Anh đang yêu hay là đang ghét em?

Chỉ có tiếng thở dài trôi trong im lặng. Quận tròn vo. Em ôm những câu trả lời…



Đó là những khi:

Gặp mặt, anh lao vào em với những chiếc ôm hôn vội vã, chẳng buồn hỏi ngày hôm qua em thế nào, ngày hôm kia em ra sao và cả những ngày trước đó nữa… anh quên mất rồi sao? Đã rất lâu rồi chúng ta không gặp…

Khi ấy … anh yêu em hay là ghét em ?…

Là khi anh phong phanh trong chiếc áo sơ mi dài tay khi trời đã trở lạnh – Bỏ mặc em với những lo toan rất đỗi bình thường của một kẻ đang yêu. Bỏ mặc những cơn gió đang kêu gào chỉ trực lấy đi hơi ấm. Bỏ mặc yêu thương và cả sự quan tâm …

Khi ấy… anh yêu em hay là ghét em?…

Là sau những lần cãi vã. Anh để chiếc điện thoại ngủ yên chẳng một dòng tin nhắn. Để cánh cửa nhà em khép lạnh lùng. Để con ngõ nhỏ dài hun hút và hiu quạnh.
Để em một mình đối diện với nỗi cô đơn…

Khi ấy… anh yêu em hay là ghét em ?…

Là khi anh gạt em ra khỏi những nỗi đau. Cười thật buồn và thở dài trong góc tối … khiến em cảm giác như anh chẳng cần đến em. Cứ như thể em không phải người anh yêu …

Khi ấy… anh yêu em hay là ghét em ?…

Là khi em giận dỗi quay đi và anh thì chỉ vội vàng níu kéo cùng những lời xin lỗi … chẳng cần biết tại sao em lại ra đi và..
vì anh… em đã buồn tới mức nào….

Khi ấy… anh yêu em hay là ghét em ?…

Là khi em nói em chẳng bao giờ quay trở lại.

Anh mỉm cười gật đầu “uh, em cứ bước đi” dẫu cho những ngày sau đó với anh thật tồi tệ. Dẫu cho anh sẽ khóc rất nhiều trong đêm tối. Dẫu cho trái tim anh có tan nát thành từng mảnh. Chấp nhận thôi …
vì em đã không còn cần anh nữa rồi …

Khi ấy… anh yêu em hay là ghét em?..

Và anh biết không? Đôi khi rất mệt mỏi em chỉ muốn nhìn vào quá khứ mà rất sợ tương lai.
Sợ ngày mai anh sẽ chẳng còn yêu em nữa, sợ lời hứa sẽ tan vào hư vô, sợ giấc mơ sẽ bị dập tắt….

Và đôi khi (lại đôi khi) em thường tự hỏi “Nếu được làm lại, em có thay đổi sự lựa chọn của mình?“ để rồi lại mỉm cười nhận ra … đã bước đi rồi không thể lùi lại, sự lựa chọn ngày hôm nay là tương lai cho ngày mai – như anh vẫn thường nói. “Yêu hết mình để không bao giờ hối tiếc “.

Em sẽ yêu như thể chưa từng biết đau đớn là gì, sẽ tha thứ như thể không biết tới những suy nghĩ ích kỉ cho riêng mình…

Vậy nên… nếu có lúc nào đó em lạc lõng quên đi những lời nói của mình… hãy nhắc cho em nhớ… anh đang yêu em, không phải ghét em

Ví dụ như anh thích em

Ví dụ anh thích em: Đó là sự thật không thể chối cãi được rồi. Vì sao à? Bởi…

Trước khi quen anh, ý nghĩ đầu tiên của em khi ngủ dậy là: “Lại muộn học rồi”. Còn bây giờ là: “Cầu trời mọi điều tốt đẹp đến với anh ấy hôm nay”.

Trước khi quen anh, ý nghĩ cuối cùng của em trước khi ngủ là… chẳng kịp nghĩ thì đã ngủ khì mất. Còn bây giờ, hết quay trái, quay phải, hết tắt điện đi rồi lại bật điện lên chỉ vì phải đánh vật với câu hỏi mà em biết thừa chả bao giờ có câu trả lời: “Trong giấc mơ anh, có em… không?”



Trước khi quen anh, ngày nào em cũng than vãn vài chục lần câu “cuộc đời thật buồn bởi em chẳng có nổi một lý do nào để buồn”. Bây giờ, thì em không thể hét nổi nữa bởi em đã tìm được hàng vạn lý do… Chẳng hạn… có lẽ mạng bị lỗi nên tin nhắn đến muộn. Nghe thì cái lý do này thật vô lý nhưng anh cứ thử thích em đi, anh sẽ biết ngay là em nói sai hay nói đúng.

Thế ví dụ… anh cũng thích em đi. Thì sao nhỉ? Chỉ ví dụ thôi nhé:

Ví dụ… anh thích em nhé, chỉ ví dụ thôi ấy, thì thể nào em cũng cười rất nhiều cho mà xem. Trên đời làm gì có ai buồn khi người mình thích cũng thích mình cơ chứ. Cuộc sống sẽ tràn ngập niềm vui. Chẳng phải những niềm vui còn được mang tên là “hạnh phúc” đó sao?

Ví dụ… anh thích em nhé, chỉ ví dụ thôi ấy, thì thể nào em cũng dịu dàng đi cho mà xem. Em sẽ chẳng bao giờ chí choé, cãi nhau ầm ĩ với mấy thằng bạn nữa, sẽ nói năng thật nhỏ nhẹ. Anh không tin em làm được đúng không? Thế thì phải thử mới biết được chứ.

Ví dụ… anh thích em nhé, chỉ ví dụ thôi ấy, lúc anh buồn có thể em sẽ chẳng làm cho anh vui lên được. Nhưng em có thể buồn cùng anh đấy. Mà một người buồn thì thật… chán. Hai người buồn chắc hẳn sẽ… vui hơn. Anh có tin vào điều ấy không? Nếu không thì cũng phải thử mới biết được.

Ví dụ… anh thích em nhé, chỉ là ví dụ thôi, có thể anh thấy lắm lúc em nói nhiều kinh khủng. Nhưng vào lúc anh muốn có một người lắng nghe, thì em vẫn có thể ngồi cạnh anh im lặng. Có thể, em sẽ chẳng làm được gì cho anh cả. Nhưng: I’ll be there for you, this five word I swear to you . Anh lại không tin à? Thế thì anh hãy một lần… thử đi. Anh sẽ biết kết quả ngay mà.

Ví dụ… anh thích em nhé, chỉ là ví dụ thôi ấy, có thể như anh thấy đấy – em là một con nhóc rất bình thường đôi khi còn ngốc nghếch nữa. Nhiều cái chẳng biết gì. Tại anh rất là thông minh. Nhưng nếu một lúc nào đó anh cảm thấy mệt mỏi… thì em sẽ dắt anh đến một nơi mà em đảm bảo chẳng có ai biết đâu. Một nơi không có nỗi buồn, không có điều gì khiến con người phải mệt mỏi. Thể nào anh cũng nghĩ em nói phét cho mà xem. Anh cứ thử… thích em đi, rồi anh sẽ biết em nói dối hay nói thật.

Và cuối cùng… nếu anh thích em, không ví dụ đâu nhé! Đang nói thật đấy. Thì em rất muốn nói với anh một điều, một điều mà khi nào ví dụ thành sự thật em sẽ nói cho riêng mình anh nghe.

Cứ cho đi mà chẳng cần nhất thiết được nhận lại.
Cứ hy vọng đi để rồi có thể phải thất vọng.

Chẳng phải “có một việc để làm – có một điều để hi vọng – có một người để chờ đợi” đã là hạnh phúc rồi đó sao.

Giữ lại chút gì thơ ngây

Giữ lại chút gì thơ ngây: Ông trời tốt bụng đã đưa chúng tôi đến với nhau, như định mệnh, duyên số ắt phải thế.

Tôi yêu anh với tình yêu trong trắng của thủa ban đầu, e ấp tựa những hạt sương đêm thẹn thùng đậu trên ngọn cỏ non vừa mới nhú vào mùa xuân, khi vạn vật, hoa lá thi nhau đâm chồi, sinh sôi, nảy nở.
Hai đứa thường trò chuyện rất vui vẻ, tâm sự thật tự nhiên và cùng cảm nhận được có quá nhiều điểm tương đồng trong suy nghĩ cũng như quan niệm sống.

Tôi nhớ như in buổi đầu anh khoác nhẹ vai tôi khi cả hai đang sóng bước về nhà sau một buổi tối đi dạo lãng mạn dưới đêm trăng dìu dịu và các vì sao lung linh lan toả. Tim tôi rung lên, cảm giác các mạch máu chảy râm ran dọc cơ thể, đến giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy xốn xang, lay động.
Lâu sau anh mới cầm tay tôi, không chỉ đôi bàn tay lạnh giá của tôi ấm lên từng hồi mà cả khuôn mặt tôi chợt nóng bừng giữa mùa đông gió rét. Vì sao thượng đế sinh ra các ngón tay lại có kẽ trống? Chính là để có một bàn tay khác lùa vào vừa khít để ta có thể cảm nhận rõ sự chia sẻ cũng như ai trên thế gian này cũng sẽ tìm được một nửa thất lạc của riêng mình. Vì muốn con người nhận ra được giá trị đích thực của hạnh phúc nên chúa trời mới cố tình tách người thành hai cơ thể riêng biệt như vậy.

Hãy tìm đi, bạn sẽ thấy! Cảm giác đôi bàn tay đan với nhau khiến tôi ấm áp lạ kỳ, mong muốn được nắm tay anh mãi không thôi, để hạnh phúc đi bên anh trong suốt quãng đường đời sau này. Anh thầm thì: “Bao lâu nay anh cố công tìm kiếm, mãi mới thấy một nửa của mình”. Tôi vui và nghĩ, mình là người may mắn nhất thế gian. Một lần khi tạm biệt ra về, anh ôm lấy tôi khá lâu, tôi ngỡ mình đang tan chảy. Xúc cảm thật kỳ lạ chưa bao giờ đến với tôi từ trước đến nay. Tôi thấy trống ngực đánh liên hồi và bỗng cảm nhận được, tim anh cũng đang rộn ràng không kém, lúc đó tôi mới hiểu “trái tim bên phải” nghĩa là sao.

Đêm về, tôi trằn trọc, những cảm xúc hân hoan cứ ngập tràn đeo đuổi mãi không thôi khiến tôi chợt tin rằng anh chính là tình yêu đích thực của mình, liền nhắn tin cho anh: “Em yêu anh như yêu cuộc sống!”. Cuộc sống của tôi chưa bao giờ tươi đẹp đến thế. Tôi “thú nhận” với anh rằng tôi đã bị anh lôi cuốn, đã phải dành thời gian suy nghĩ về anh khá nhiều chỉ sau vài lần gặp gỡ. Trong giấc mơ của tôi suốt nhiều tuần liền luôn có bóng dáng, gương mặt anh. Sau khi nhận được lời tỏ tình của anh vào một ngày ý nghĩa – quan trọng đối với cả hai thì tôi có thể khẳng định rằng thực sự đã có mối giao hoà huyền diệu giữa chúng tôi. Khi tôi yêu anh nhất thì cũng là lúc anh sẵn sàng hi sinh mọi thứ để có tôi. Điều đó khiến tôi hạnh phúc.



Cũng chính lúc đó tôi đã nói rõ một điều với anh, dù yêu anh đến thắt lòng, sẵn sàng theo anh đến tận nơi “góc bể, chân trời” thì cũng có lúc tôi phải một lần tỉnh táo đưa ra các quyết định không theo mong muốn của riêng mình. Nếu có một lần anh khiến tôi phải đau đầu suy nghĩ, tim như bị bóp nghẹt trong những lo âu, trăn trở về tình cảm của anh dành cho. Có tình yêu thật dễ, thật đơn giản nhưng để hoà thuận, vun đắp dựng xây sống với nhau đến trọn đời là một điều tương đối gian nan. Nếu một ngày tôi phát hiện anh thiếu chung thuỷ, khiến tôi phải ghen… Nếu anh phản bội tôi, đi ngược lại lời hẹn ước của hai đứa thì tôi sẽ buông xuôi tất cả, sẽ không ôm chặt anh như thủa ban đầu…sẽ dùng sự lạnh băng của lý trí mà gạt phăng anh ra khỏi cuộc sống của mình. Khi tôi tận mắt chứng kiến anh hẹn hò với cô đồng nghiệp trẻ trung, xinh đẹp sau chuyến đi nghỉ mát của cơ quan đã khiến tôi tung hê tất cả. Tôi không thể vượt qua chính mình, không thể đủ can đảm đối mặt với những thị phi, bao ánh nhìn ái ngại, pha lẫn thương hại của mọi người xung quanh.

Cuộc đời và số phận! Bên cạnh niềm vui luôn ẩn chứa một nỗi buồn, người con gái khi yêu sẽ say đắm hết lòng choáng trọn trái tim và tâm trí lúc nào cũng đau đáu lo cho người mình thương yêu và để từ bỏ người mình yêu tha thiết bởi bất cứ lý do nào thì chắc chắn đều không dễ dàng như tạm biệt một thói quen. Tôi lặng lẽ rời xa anh, ngày đó mọi bước chân của tôi như vô định, bao hình ảnh của ngày nắng xuân rạng rỡ bỗng chốc tan biến, mọi vật quanh tôi như ngừng chuyển động tất cả hoà vào thành nỗi buồn triền miên suốt bao năm tháng, vật đổi sao rời.

Ít lâu sau, tôi được biết anh lấy vợ, đôi mắt tôi sau bao lần khóc vì anh thì lần này bỗng dưng ráo hoảnh, vô hồn nhìn vào hư không. Tôi lần mò đến bàn vi tính mở folder nhúp file kỉ niệm ra, đây là một file Word tôi đã dành thời gian đánh từng cái tin nhắn SMS anh gửi, lưu giữ trong một thời gian dài. Trải qua bao cung bậc tình cảm, thăng trầm sóng gió của tình yêu đôi lứa. Giờ chỉ còn là dĩ vãng mà thôi, còn giữ chút gì cho thủa ngây thơ đó… Tôi nhấn tổ hợp phím Shift + Delete rồi tắt máy, bỏ ra ngoài sân ngồi cùng bầu trời đêm tinh khôi tràn ngập ánh sao đêm lấp lánh, chỉ còn ta với ta ôm một thủa quá vãng với bao ngây thơ, hồn hậu tràn đầy si mê…

Tất cả chỉ còn là kỉ niệm.

Và ta vẫn phải cảm ơn cuộc sống

Và ta vẫn phải cảm ơn cuộc sống: Những màu sắc, những âm thanh rất đỗi bình dị của cuộc sống và tình yêu qua từng entry của các blogger. Có những niềm vui, có những nỗi buồn được chia sẻ. Có những nỗi thất vọng được thêm niềm khích lệ và động viên và có cả những niềm tin yêu cuộc sống vô bờ bến. Và ta vẫn phải cảm ơn cuộc sống là những tâm sự như vậy

Và ta vẫn phải cám ơn cuộc sống…

Cuộc sống, vốn mang nhiều gam màu. Như người ta vẫn hay dùng bằng từ ngữ thông thường, ngắn gọn: phức tạp. Và cũng có người dùng bằng từ ngữ bóng bẩy, triết lý: không phải một thảm hoa hồng, mà nếu có là thảm hoa hồng thì ắt sẽ đầy gai nhọn, bước vào cuộc sống ai sẽ tránh được gai nhọn?

Phức tạp, gai nhọn và hoa hồng sẽ làm thi vị cuộc sống. Phức tạp, gai nhọn và hoa hồng cũng làm u tối cuộc sống.

Nhưng, chẳng ai tránh được. Vì nếu không có nó, cuộc sống biết đâu sẽ chẳng còn là cuộc sống.
Mình từng có lần gặp nhà thơ Anh Ngọc. Ông làm thơ hay. Trong khu tập thể quân đội cũ kỹ, ông đánh ghi ta và hát cho mình nghe những bài hát phổ thơ ông, mà cả tập thơ đó ông dành tặng Trịnh Công Sơn. Yêu thơ, nhưng chỉ nhớ 2 câu trong 1 bài thơ của ông: “Chấp nhận cô đơn là cao hơn cô đơn, dám tuyệt vọng là mạnh hơn tuyệt vọng”.



Ai cũng từng cô đơn, ai cũng từng tuyệt vọng. Dù theo những xúc cảm và hoàn cảnh khác nhau. Cô đơn không có nghĩa là khi ở một mình. Tuyệt vọng không có nghĩa là khi thất bại, hết niềm tin.

Ở giữa hạnh phúc không có nghĩa là hoàn toàn hạnh phúc, ở giữa hy vọng không có nghĩa sẽ không tuyệt vọng.

Chấp nhận cô đơn là không còn cô đơn, không “thấy” mình cô đơn nữa. Cô đơn lúc đó sẽ thấp lắm, tầm thường lắm khi ta hiểu rõ ta cô đơn. Chấp nhận cô đơn ta sẽ cao hơn cô đơn.

Hãy cảm ơn cuộc sống vĩ đã cho ta những điều thật đẹp
Dám tuyệt vọng là tuyệt vọng đã không còn, không còn “thấy” mình đang tuyệt vọng nữa. Tuyệt vọng lúc đó sẽ yếu lắm, tầm thường lắm khi ta hiểu rõ sự tuyệt vọng. Dám tuyệt vọng, ta sẽ mạnh hơn tuyệt vọng.

Mấy hôm nay cảm xúc mang nhiều góc cạnh. Muốn viết thật nhiều nhưng chẳng viết nổi. Muốn nói thật nhiều nhưng chẳng nói nổi. Muốn làm nhiều thứ nhưng không thể làm nổi.

Thôi thì cứ để nó diễn ra như nó đang diễn ra. Biết rằng lòng vẫn thích câu thơ “Chấp nhận cô đơn là cao hơn cô đơn, dám tuyệt vọng là mạnh hơn tuyệt vọng”, nhưng sự cô đơn mà nhiều người biết sẽ chẳng thành cô đơn nữa, sự tuyệt vọng mà được nhiều người biết sẽ chẳng là tuyệt vọng nữa.

Đêm nay vẫn một mình nghe những bản nhạc yêu thích, vẫn mất ngủ lang thang trên mạng chả biết có phải đang cô đơn. Có thể đêm mai, đêm kia sẽ không còn hy vọng ở những điều đang hy vọng, chả biết có phải là tuyệt vọng không.

Và ta vẫn phải cám ơn cuộc sống, sau mỗi sớm mai thức giấc…

Hot girl Ena Thao dễ thương như thiên thần
















Hot girl Ena Thao dễ thương như thiên thần

Bài đăng phổ biến