Có nhau trọn đời: Trong lịch sử nghe nhạc của mình, chưa lần nào tôi nghe một bài hát liên tục không ngừng nghỉ hơn ba mươi lần trong hơn hai giờ đồng hồ. Bất kể là ai. Bất kể bài hát nào. Nhưng một bài hát tiếng Việt đã làm được điều đó. Một giọng ca tiếng Việt đã làm được điều đó. Không phải Mỹ Linh mà là Hồ Quỳnh Hương, không phải Dương Thụ hay Huy Tuấn mà là Đức Trí. Cảm xúc thật là khó tả quá..
“Chiều hôm qua trời vương nắng lá thu bay bay, con phố dài ngập đầy bao xác hoa vàng rơi. Nhìn làn mây bay gió lay, dòng nước lặng trôi đến nơi xa xôi. Nơi đây còn đó một người ngồi nhớ về ai….”
Tôi như nhìn thấy một bóng người nhỏ bé cô đơn đang chầm chậm rảo bước trong buổi chiều vàng – cái ánh vàng bởi những hạt nắng còn vương và lá thu bay rợp trời. Ngày đã sắp tàn. Nàng lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế đá thân quen, mắt nhìn xa xăm. Nơi đây hai người đã từng ngồi để cùng ngắm hoàng hôn trên dòng sông kia không biết bao nhiêu lần. Nhưng lần này, chỉ có nàng.
“Nhiều khi muốn làm đôi cánh chim bay rong chơi. Quên tháng ngày và quên hết bao buồn đau. Cầu mong những năm về sau mình mãi gần nhau như phút ban đầu. Cho nhau tình nồng ấm chẳng còn cách xa…”
Buồn quá và cũng đẹp quá. Tình yêu của nàng trong sáng như pha lê. Điều ước ấy của tình yêu thật giản dị nhưng chất chứa một thương yêu nồng nàn. Ắt hẳn đã xảy ra chuyện gì giữa hai người khiến cô gái muốn làm đôi cánh chim rong chơi để quên hết mọi buồn đau…Nhưng trong lòng nàng vẫn còn đó một tình yêu da diết. Đó là ước mong được sống bên nhau đến trọn đời.
“Em sẽ yêu anh yêu mãi thôi. Nhớ đến anh như đêm nhớ ngày. Những vui buồn ngày mình bên nhau anh ơi nhớ chăng? Em sẽ yêu anh yêu mãi thôi. Mơ đến anh thức giấc bao đêm. Em biết rằng ngày mai sẽ đến và ta sẽ mãi luôn có nhau trọn đời”.
Bây giờ thì tôi lại nhớ về “ai”…Tôi không muốn trở nên yếu đuối nên nhiều lần đã cố quên đi. Không phải tự nhiên mà một kẻ cứng đầu như tôi lại chịu khó tìm kiếm một điều mới mẻ như thế này đâu em à. Em biết không, lúc đó tôi cũng giống như nhân vật trong bài hát này, cũng muốn tìm quên bằng cách hóa thành một cánh chim.
Nhưng đó chỉ là thần thoại phải không em? Cuộc sống trước mắt khiến ta phải đương đầu với nhiều điều. Riêng tôi, đã từ lâu rồi, tôi biết mình không thể chỉ sống cho riêng mình.
“Có nhau trọn đời” – Em từng hát cho anh nghe nhiều bài, nhưng em chưa từng hát bài này. Khi anh hỏi thì em nói rằng em đã nghe qua bài này rồi. Anh đoán em không thích nó. Sao cũng được – em hay nói như vậy đó. Bản thân anh cũng chưa chắc thích bài hát đến như vậy nếu như không ở trong hoàn cảnh này. Những khi trong anh có tâm trạng, không hiểu sao những bài hát như thế này lại xuất hiện rất đúng lúc – nhưng lại theo những dịp hết sức tình cờ. Điều này đã lập đi lập lại nhiều lần làm anh cứ thắc mắc mãi…

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét