Em mong trời mưa: Nơi làm việc của mình là một nơi khá yên tĩnh, nằm trong một khách sạn phía Bắc Hà Nội. Từ phòng làm việc nhìn ra ngoài, qua một ô cửa sổ chỉ nhìn thấy màu xanh biếc của lá
Mùa này cây hồng xiêm trước cửa lại ra hoa, chuẩn bị cho một mùa sản sinh mới. Các quả hồng xiêm non trông chúm chím đến đáng yêu. Bầu trời lấp ló qua vòm lá. Thời tiết mấy hôm nay thật đặc biệt.
Buổi sáng trở dậy ra khỏi giường với cảm giác tiếc nuối cái chăn ấm cho dù chỉ dùng chăn mỏng, ngoài trời nhiệt độ xuống thấp, trời hơi giá. Mọi người đều phải mặc áo ấm ra đường để chống lại cái lạnh.
Nhưng chỉ từ 9 giờ trở ra, mặt trời rực rỡ toả những tia nắng ấm áp. Ai cũng cảm nhận được cơ thể đang nóng dần lên, buổi trưa nắng to như tiết trời mùa hè vậy.
Sự thay đổi thời tiết làm ai cũng thấy lòng trùng xuống và cảm giác hơi mệt mỏi. Mấy hôm nay toàn việc linh tinh nhưng cũng choán hết thời gian làm việc của em. Dù đã lấy lại thăng bằng nhưng anh vẫn là hình ảnh chính trong chuỗi slide cuộc sống.
Ánh mắt, nụ cười và cả giọng nói nữa cứ thoắt ẩn thoắt hiện trong đầu, cố xua cũng chẳng được. Nhiều khi tự trách mình, sao có lúc yếu đuối thế? Em từng hỏi anh câu này và anh đã trả lời: “Con người em mới tiếp xúc ai cũng tưởng là mạnh mẽ, nhưng càng tiếp xúc càng thấy em yếu đuối…” Anh làm em phải nghĩ? Có đúng em như vậy không nhỉ? Từ trước đến nay ai cũng công nhận em khá lạnh lùng, hơi nhẫn tâm tuy rằng hoà đồng và lúc nào cũng tỏ ra vô tư.
Có lẽ anh hiểu em hơn mọi người, kể cả những người bạn rất thân. Và vì vậy em yêu anh. Yêu cả những nhược điểm không chấp nhận được. Nhưng em cũng tự nhủ lòng, không bao giờ nhỏ nước mắt trước anh và đây là điều duy nhất em làm được sau quãng thời gian dài quen biết của hai đứa.
Nhiều khi, anh lỡ lời nói vài câu vô tình, anh nhìn, sợ em rơi lệ. Nhưng vẻ mặt ráo hoảnh của con bé làm anh hình như thất vọng. Anh thấy “sợ” em. Em hiểu cảm giác đó.
Nếu lúc ấy, anh đừng nhìn với ánh mắt biết lỗi và hành động đừng tỏ ra bất lực như vậy, chỉ cần anh khẽ ôm em vào lòng, bao nhiêu cố gắng, cứng rắn sẽ tan chảy hết. Và chắc chắn nước mắt sẽ rơi.
Cả tuần em cố không gặp anh và ngừng liên lạc nhưng… không thể. Cả anh và em đều sống trong cảm giác thật khủng khiếp, không có hứng thú làm việc. Anh nói anh cũng vậy.
Khi gặp nhau, cứ như hai đứa vừa đi du lịch nửa vòng trái đất về vậy. Nắng hạn lại gặp mưa rào. Em tôn thờ tình cảm này. Anh nói rằng nó thánh thiện thế liệu có sống lâu không em? Em không trả lời trực tiếp nhưng đã trả lời anh bằng thời gian: Nó vẫn sống đó thôi anh.
Tình cảm đâu phải là cứ gặp hay nhìn thấy nhau hàng ngày, nó hiện hữu trong tâm trí của hai người yêu nhau từng giây phút, trong từng nhịp đập của mỗi con tim. Cảm nhận điều này, cả hai sẽ sống thoải mái hơn phải không anh?
Hàng ngày anh vẫn gọi điện và chỉ để nói với em một câu: “Hãy vui lên nhé và dựa vào vai anh khi nào em thấy mệt mỏi. Đêm qua anh lại mơ thấy em, lại được nắm tay em và…”
Anh có biết cuộc điện thoại đã làm tim em lại nhảy loạn nhịp rồi không? Em có hứng thú làm việc và sống chứ không phải chỉ tồn tại, anh biết không?
Em vẫn mong hôm nay trời mưa cho dù chỉ là mưa bụi để lòng em được ướt át hoà cùng nhịp mưa anh à.
Link: http://www.nhatkygaixinh.net/2016/07/em-mong-troi-mua.html
Link: http://www.nhatkygaixinh.net/2016/07/em-mong-troi-mua.html
Bài Viết Cùng Liên Kết
- Em mong trời mưa
- Bỗng dưng em nghĩ nếu mình còn yêu nhau
- Đừng nhớ đến em, anh nhé !!!
- Buồn ơi, ta xin chào mi
- Ngày mai, khi anh không còn là chồng em nữa
- Sống là phải cho đi, đâu chỉ nhận cho riêng mình
- Một góc tình của em và anh
- Mặc váy giữa mùa đông gió rét
- Anh là kỷ niệm ngọt ngào của em
- YÊU – Khi nào là ĐỦ LỚN ?
- Tình là giọt nước mắt chảy ngược
- Hình như mình đã quá lớn rồi!
- Nguồn Bài Viết: Nhật Ký Gái Xinh

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét